Huy Uyên
Đà-Nẵng ngày quay lại
Chân lạc bước về bên sông cũ
bến phà xưa nay đã đâu rồi
vơi đầy trong tôi bao nỗi nhớ
nắng vàng chiều theo buổi chiều rơi .
Đà-Nẵng thôi từ buổi xa người
tiếng nói cười bến bờ xa lạ
đã mấy mươi năm vội vàng trôi
nay về lại nghe lòng sao buồn quá .
Vẫn một nắng hai sương lá đổ
dốc Cầu Vồng còn không bước người đi
ngày ấy cầm tay em hỏi nhỏ
quấn quít tình em bay mái tóc thề .
Rồi một ngày Đà-Nẵng tôi về
em còn thả hồn xưa quán vắng
tôi ngậm ngùi nhớ chuyện xa xưa
ngày ấy sân ga một mình em đưa tiễn .
Đứng bên này nhìn Sơn-trà “mây phủ”
ngờ lòng ai ngợp lối (Đà-Nẵng) “mưa sa”
xót xa hồi còi em có nhớ
ngã-ba-cai-lan chín đợi mười chờ .
Chiều nghiêng trôi đứng trước chợ Cồn
những em xưa bây giờ sao buồn thế
mắt đìu hiu chôn nghìn nhớ trăm thương
bỏ quên lại những ngày tháng cũ .
Đà-Nẵng ngày về con đường xao lá
tìm ai đây còn dấu chân ai
tim người trôi sông ai buồn đem thả
thành-phố trong tôi
biển nhớ sông dài .
Ly rượu nồng, cay, đắng buổi quay về
quán vắng khách đêm mưa tình vơi cạn
nhắc chi câu chuyện cũ hiên xưa
một đời cuối cùng quay về Đà-Nẵng .
Ngày chiến-chỉnh đóng quân ngoài mặt trận
cầu Đỏ màu máu đỏ chiến-trường
ai đưa tay nhắm thù mà bắn
trận địa tàn em thương tôi không ?
Gươm đao thôi cũng đã xếp qua rồi
bốn mươi năm hề đi không trở lại
chiều nay Đà-Nẵng sông Hàn trôi
em thở dài chi để tôi đau mãi .
Đường Bạch-Đằng còn mình tôi ở lại !
(20-3-2016)
Tình về Huế
Trên đồi Vọng Cảnh chiều chuông đổ
tôi đứng bên này cầu đợi em
“hoa bâng khuâng” đầu hè chớm nở
ngọt mấy tình cau-quấn-dây-trầu .
Thương ai nhớ ai vườn biếc xanh
sắc tím môi em màu hồng nắng
bờ Hương lung linh hai miền
những cụm lau phai tơ trời trắng .
Nước xuôi Bao-vinh ngày trước
nhớ không thuyền đậu bến thương-hồ
tiếng gọi đò đêm xao con nước
“thương nhau rồi nỏ biết về mô” .
Huế ơi da diết giọng hò
để sông Hương cả đời chảy mãi
bước chân xưa quấn-quít cùng người
giờ đứng lại nhìn bóng mình lặng lẽ .
Nửa đêm về ngồi bên bếp lửa
nhớ biết bao tình cũ người xưa
sông dài có rưng sầu đời lá
cùng ai đây đón đợi
buổi ấy tin về .
Đêm dịu dàng ngợp ánh trăng treo
tình luân lạc treo lên mắt Huế
ký-ức bò dài năm tháng xưa xưa
bỏ trái tim lại trăm ngàn thương nhớ .
Tôi dấu trong ai bao đằm thắm
Huế đầy sương thoáng chút mong manh
Bến-Ngự còn thuyền trong nắng
mùa hạ chậm về treo sương giăng .
Tình của Huế nhẹ như mây trôi
trên sông ảo ảnh mờ màu sương muối
nắng mưa chi Huế có đợi ngày về
yêu một người suốt đời nhớ mãi .
Có phải em sẽ về tháng ba tháng bảy
Thành-nội chìm sâu xao xuyến tim người
nơi xa ai ôm vào lòng tình Huế
buổi xa em như đám mây trôi !!!
Em, đêm phục-sinh tôi, Sài-gòn
Đêm Sài-gòn đầy sao
chuông phía nhà thờ Đức Bà rung đổ
lối em qua Gò-vấp quá xa
trên cao lạnh đầy hai mắt Chúa .
Về đâu cuộc tình ta ngày đó
em chôn tôi ở nghĩa-trang buồn
tôi mãi tìm em con đường, góc phố
từ em đi ngăn mấy đại-dương .
Dòng nước sông chiều trôi đâu
tình yêu đó rồi bay như chiếc lá
ký-ức còn giữ mãi trong nhau
tháng năm con thuyền và biển cả .
Sài-gòn buồn chiều nắng ngủ
tím ngày xưa ai mãi đứng đợi chờ
bến Thủ-thiêm vắng rồi người ngày cũ
em đi bỏ bóng lại riêng tôi .
Từ em xa, xa mãi đường chiều
lối cũ đi về mưa sương giăng kín
mùa hè cũng đã qua mau
trôi và chôn lâu rồi kỷ-niệm .
Em, con đường, nỗi nhớ
ngõ vắng ngày xưa chiều sớm lên đèn
quán cà-phê hắt hiu mờ xóm cũ
phục sinh tôi thiếu em .
Em, đêm phục-sinh, tôi và Sài-gòn
buồn hơn mây trời gió núi
chia hai lối về bỏ lại con tim
sầu vây quanh tôi hoài chờ đợi .
Ngày tháng đi tìm .
Huy Uyên
Nguồn: Tác giả gửi



















