Hoàng Xuân Sơn
Tựa đề. ghi sau khi viết xuống
nhớ Hoàng, Cường, những người bạn . . .
đọc thơ Duyên
thân nhau cách mấy tình cách xa địa lý
rồi cũng phai nhạt dần
tôi cứng cỏi phai tàn theo diện tích
hãy xung trận tiếp giáp cánh đồng người
một mai khi lửa hồng đã tắt
trong thế giới thực những người thân chỉ là ảo
một ngày nào đó họ sẽ bỏ nhau ra đi
chỉ còn tôi. và tôi
níu cứng mình ở lại
tàu vẫn chạy tới
cây thụt lùi
và ngươi độc bộ
khi định thần nhắm mắt
tôi tưởng anh nhập vào vùng tối
tri thức mênh mang
nhưng chính cái chú mục
đẩy giạt anh ra vùng bao la ánh sáng
có gì giữa tranh tối và sáng
vạch thẳng đứng
như nhát dao áp sát lưng quần
trên đồi cam một người vừa đi khuất
một người mất tích giữa rừng na
lá gom. những quả lựu màu óng
tranh tĩnh vật. em. và chuỗi hạt huyền
tôi thức chờ cô đơn lẫn vào linh tánh
con thú dị kỳ giêng hai
bỏng rát
những thỏi chân mùa đông
mơ ngày tan tuyết như mơ tương phùng
lâu không gặp bạn
làm gì. ở đâu
áo xống bời bời đo đạc
mình có nhiều chuyến ở không chẳng buồn cục cựa
có khoảng cách giữa màu cúm
và những lóng xương kêu rêu
người thi sĩ ấy lạ lùng
vẫn vùng dậy làm thơ
từ định đề cỏ rác
mình nhâm nhi thời vận
trên những mảnh tình phơi sương
màu tay trơn màu sương xỉn
[cũng không buồn ôm tiếc nuối]*
mùa thu mùathu
(10 tháng ba 2016)
* theo ca từ Trịnh Công Sơn
Vạ
đời sống tôi tương phản lạ kỳ
nhiều khi chấp chới huê dạng
như một loài công khoe đĩ tính
nhiều khi cô đơn khoác kín
lùm xùm
vỏ ốc lù xù
đố ai biết được cái gì hắn muốn
từng cái ho. điệu thở
giọt lệ thầm
từng bước chân ngoe nguẩy ngoài đời
theo cơn trí kéo thâm căn tồi tệ
lơn tơn lũ bông nhài
hắn có thể cười cười rề rà với mấy cô em gái
rồi đêm về săm soi
từng vết nhăn tàn tạ
hắn có thể nói lời đường mật rù quến
với cái bóng dung nham mình
hiển thị cơn đau trầm mật
tiếng chửi thề âm ỉ
ôm nhau
sáng nay hắn và tôi
mặt đối mặt gương đối gương
mày mò tổng kết tiếng lời
một cơn mưa phành ngang hông
đổ xuống nằm vạ
(đầu tháng tư 2016)
Vỏ
những chiếc vỏ vôi hút chất huyết sò
những mảng đời lận đận con so
những viên phấn trắng nằm trên bảng
những đóa cương thi trong hỏa lò
tất cả muốn hừng lên. một buổi
về thăm sứ quán của mây bồng
nắng mưa dập chết tươi sào huyệt
một cánh hồng tự nguyện long đong
Và những miếng lóc khác
tôi có cách riêng
mở khóa ổ buồn
đừng nhìn qua khe hở
để tự nhiên đồi-lũng-khoa-miền
đung đưa giải ngân hà
con đường chui trợ hứng
hành tinh đang chết mòn
trái đất nằm trong đĩa thịt hun khói
xúc xích cổ truyền nếp nhăn già cụ
bao nhiêu lâu chúng ta ăn đồ nguội
những xuất nóng sốt thồn cho lũ đầu cơ
rồi gật gù đổ lỗi khí tượng
ngày cứ rù rờ ở điểm zero
cuộc bắt đầu bâu
đặc
trên cánh mũi
bạn khều ra một hạch nhân
không phải là sắc tố của tuồng bạo lực
hãy trang bị mình trở thành kẻ lịch lãm
quần bốc-xơ hiệu ách chuồn
29 juin 2015
Hoàng Xuân Sơn
Nguồn: Tác giả gửi



















