Sông Cửu
Tiếng hò trên sông
Vầng trăng lặn sâu đáy nước
Tiếng hò khoan nhặt…trên sông
Hò ơ…
Ngày rằm mười Sáu nước rong
Rủ nhau bắt còng làm mắm chấm rau
Ghét anh chẳng biết để đâu
Giấu trong ngực áo lâu lâu… thăm chừng
Hò ơ…
Gặp em anh quá đổi mừng
Bắt cua bự bự …Bắt còng tí hon
Dù gì cũng đứng nam nhơn
Em nhốt giữa ngực… chết còn sướng hơn
Hò ơ…
Gió lên cho chánh ngọn Nồm
Gom còng về hội… em hết còn giận anh
Đổi đời… rau luộc làm canh
Con gà cục tác lá chanh… cũng không bằng…
Thuyền chèo rẽ bóng trăng thanh
Tiếng hò lảnh lót…đầu gành cuối thôn
Thương con cá cạn
Đồng khô hứng nắng trắng ngời
Thương con cá cạn nhìn trời đêm sương
Ruộng nương nứt nẻ dọc ngang
Quằn đuôi cá vẫy mây ngàn trôi qua
Ngày nằm cháy thịt khô da
Khát giọt quê nhà… nhớ nước tái tê!
Vươn kỳ đầu hướng chân đê
Chờ cơn mưa đưa cá về …dòng sông.
Chiếc vỏ đạn
Nhớ lần thăm quê, tết 201…
Người đàn bà ôm vào lòng
chiếc vỏ đạn canon nứt nẻ
màu đồng được đánh bóng loáng
có dáng tấm hình
thằng bé trai tóc xoắn
vẽ mặt trông
hiền lành, dễ thương!
Tôi nhìn chung quanh
căn chòi lợp lá quạnh quẽ
bốn bề trống quắc chỉ độc nhất
một chiếc chõng tre
nằm giữa trơ trọi chơ vơ . . .
Chị chủ nhà có lẽ mắt đã mờ
nghe bước chân người vào
quờ quạng cố nhìn. . . hỏi khẽ
– Nghe nói ông là Việt Kiều về ?
– Vâng. Tấm hình người con trai
– là ai thế. Thưa bà!?
– À! Nó là con tôi .
Vì muốn kiếm tiền mổ mắt cho mẹ
nó đào đạn lép để bán..
đã bị nổ chết rồi!
rồi bà ngồi trệt xuống nhà
òa khóc! “Trời ơi! Tôi giết con tôi” (!)
Ôi! Quá bất nhẫn
tôi không hỏi thêm được lời nào
bước lại cầm nhẹ tay bà
rồi bỏ vào chiếc vỏ đạn ít tiền
và một trong những gói qùa tết
của những người ly hương
gởi về chia sớt
với bà con mình tại quê nhà
đang sống lây lất trong hòa bình!
. . .
Sông Cửu
Nguồn: Tác giả gửi



















