Nguyễn Thanh Văn
Một
Lại mơ thấy bạn về như đã hứa
Tóc bạc mất rồi mắt vẫn sáng rằm xưa
Ta chống gậy đưa người qua phố cũ
Thả mỗi ngày qua như cây thả lá khô
Chưa cạn tua đã thành hai em bé
Baby nhà ai khua gậy của ai kia
Mặc thiên hạ vô can mặc đồng hương xa lạ
Suốt giấc mơ ta tíu tít nói cười
Rồi bạn chợt dừng run run sờ trụ cổng
Đúng mái nhà xưa, nay của ai!
Hai
Thôi đã muộn lòng nay không đủ sóng
Tim ngày xưa ngưng khát gió lâu rồi
Con chó buồn giành trăng khuya để sủa
Thi sĩ buồn đành tự sát bằng thơ
Ba
Nàng vén quần ngồi xây xát cỏ hoa
Từ vô thỉ sang tới mùa nguyệt tận
Rồi rón rén đi bỏ đất trời ở lại
Mang theo đũng quần một chút hương hoa
Bốn
Giọt nước mắt lăn dọc thịt da trần
Rồi đậu lại ngay trên núm vú
Núm này khóc mà núm kia chẳng khóc
Như khoé môi cười mà khoé mắt buồn tênh
Năm
Giữa đêm mơ tiếng ngày xưa chợt gọi
Giật mình nhớ ra Em đã mất lâu rồi
Ôi ma nữ lẫy hờn làm chi nữa
Lại đây anh hôn nước mắt của Am
Anh từng chết trước khi Em chết
Thế giới tủi buồn này chẳng phải quê hương
Khi ngày tới anh sẽ tìm Em em nhé
Được sống chung mồ cho tới thuở vô chung.
Sài Gòn tháng Tư 2016
Nguyễn Thanh Văn
Nguồn: Thơ do nhà văn Hồ Đình Nghiêm chuyển


















