Sài Gòn đêm xuống quên và nhớ | Gánh hàng rong | Chắc bỏ vô chùa với em tu

Posted: 18/06/2016 in Hoàng Anh 79, Thơ

Hoàng Anh 79

hang_rong_saigon

Sài Gòn đêm xuống quên và nhớ

Ta về thành phố gió heo may
Yêu dấu theo mùa đã đổi thay
Dòng đời mê mải còn xuôi ngược
Giấc mộng chưa thành tay trắng tay

Đèn treo nỗi nhớ đứng bơ vơ
Căn gác trọ xưa phủ bụi mờ
Quay ngược thời gian về dĩ vãng
Vậy mà xa lắc những ngày mơ

Nhớ mắt em hiền như mắt thu
Bờ môi đỏ mọng ướt sương mù
Ngực căng xuân chín thời con gái
Hương quyện theo từng bước lãng du

An Hạ mưa bay phố thị buồn
Đâu còn em đợi dưới lầu chuông
Kỷ niệm xanh màu rêu thánh giá
Ta lạc bên trời xa cố hương

Bến Dược chia nguồn mấy bể dâu
Có loài hoa tím rụng bên cầu
Sài Gòn đêm xuống quên và nhớ
Ta với mình ta cạn chén sầu !

2/6/2016

 

Gánh hàng rong

Tặng Vân

Ở nơi đây ngày từng ngày trôi chậm
Con chim buồn không hót đón bình minh
Ở đây gánh hàng rong, rao khản giọng
Nắng hay mưa em lầm lũi một mình

Trời sinh ra định phần riêng số phận
Phận em nghèo nên chịu lắm nỗi đau
Ngón tay gầy ôm cuộc tình lận đận
Sợi tóc mai theo năm tháng bạc màu

Đêm mới biết vì sao nào sáng nhất
Trên đồi cao chiều xuống thấy mây bay
Đường mưu sinh dẫu nhọc nhằn khốn khó
Hạnh phúc ta nào đâu phải mượn vay

Gánh hàng rong em thắp niềm hi vọng
Cho con thơ thơm sách vở đến trường
Còn quanh đây những tranh giành cao thấp
Khi người với người sống thiếu tình thương

Em hãy ngồi uống cùng ta ly rượu
Mấy ngàn năm đâu dễ gặp tri âm
Mòn mỏi chân mang trên mình sông núi
Bởi cuộc đời là những áng phù vân !

Tp.HCM 29/5/2016

 

Chắc bỏ vô chùa với em tu

Em đã nương thân vào cõi Phật
Nên lòng dặn lòng không yêu ai
Nhưng ta yêu em là sự thật
Như gió yêu hoài mây trắng bay

Em bảo yêu nhau là có tội
Thì ta xin chịu kẻ tội đồ
Đêm đêm ngồi đọc kinh sám hối
Chuyện mình Phật biết chắc làm ngơ

Kiếp trước ta tu thành chánh quả
Ngỡ đâu xuất hiện một thiên tài
Thế sự nhân tình nhiều chao đảo
Kiếp nầy đành chịu những nạn tai

Đời mênh mông lắm dài vô hạn
Trăm năm sinh tử một kiếp người
Không tiền tay trắng không bè bạn
Ta cũng quen rồi rượu mồ côi

Núi cao biển lớn đi chưa hết
Ta trót theo đời để lãng du
Nhưng rừng đã hết và biển chết
Chắc bỏ vô chùa với em, tu !

5/6/2016

Hoàng Anh 79
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.