Em mặc áo bà ba | Tình dẫu tình mong manh | Ôi chiêm bao không bao giờ muộn màng

Posted: 27/06/2016 in Thơ, Trần Vấn Lệ

Trần Vấn Lệ

thieu_nu_ao_ba_ba_xanh

Em mặc áo bà ba

Em mặc áo bà ba, đứng trước gương soi dáng. Cái khuôn mặt em sáng, cả người em là trăng. Em xinh quá phải không? Em cười với cái bóng. Bóng trong gương lồng lộng, ôi em yêu của anh!

Em mặc bà ba xanh giống như vườn của Ngoại, có con chim học nói khen hoài màu áo em. Em nghe tiếng trong tim đáp lời con chim đó. Lúc đó anh là gió thổi tà áo em bay…Em bay về Gia Lai, em bay về Phú Bổn nơi một thời anh gượng đứng dậy nhìn Trường Sơn…

Một bài thơ dễ thương, anh làm cho em cất trong túi áo gài nút, giữ tình mình nghe em! Buồn buồn em mở xem thấy anh thương em lắm…Những buổi trưa trời nắng, em mặc áo bà ba; những buổi chiều mưa sa, áo bà ba…ướt nhẹp! Luôn luôn là em đẹp trong chiếc áo bà ba!

Anh biết anh ở xa, thơ làm như hơi thở thổi về nơi em ở, thổi về bay áo xưa…Ôi chiếc áo anh mơ cùng em qua cầu khỉ, nhìn xuống dòng nước chảy, nhìn lên trời trăng treo…Thơ anh là Tình Yêu cài em từng hột nút. Em ơi, em đừng khóc, rồi thì anh sẽ về…

Thương quá mảnh trăng quê, thương em đời mộc mạc. Mỗi ngày qua một khác, thương em tình hồn nhiên…Em cái mặt nhìn nghiêng, trong gương kìa, duyên dáng!

 

Tình dẫu tình mong manh

Có con chim ngộ lắm bay đến đậu đầu hồi, nó hót lên những lời như anh chào em đó…

Có một chút, chút gió bay qua không chịu dừng, gió như gió Dran, mát và cũng lành lạnh…

Có cái gì đặc sánh như khối tình Trương Chi lấp lánh vầng trăng khuya lung linh màu nước mắt…

Có cái gì như thật áo bà ba em chăng? Ôi chiếc áo Việt Nam, Má mặc về thăm Ngoại…

Có câu gì muốn nói, em chịu nghe anh không hỡi đôi má hồng hồng hỡi tóc bồng rất điệu…

Có điều gì không hiểu, em nói cho anh nghe, thí dụ như em về, về Nha Trang ngắm biển…

Có nên chăng lưu luyến cầm tay anh chút không, để lại anh chút lòng cho con chim vừa hót…

Nước biển rồi sẽ ngọt khi em tới Nha Trang – một chai nước cam vàng, một trời xanh bát ngát…

Em ơi em hãy hát trả nợ tình cho anh…dẫu là tình mong manh mà đời nào mới hết?

 

Ôi chiêm bao không bao giờ muộn màng

Em cầm ô đi trong trời mưa. Mưa không có nước mà mưa thơ. Có con bướm trắng theo chân bước. Tà áo dài bay gió phất phơ…

Anh tưởng Phù Sai theo Tây Thi, theo cô giặt lụa tuổi Xuân Thì…Ngàn ngàn năm trước Xuân-Muôn-Thuở, em đó mà, em đang bước đi…

Sáng nay không biết sao anh nhớ một sáng nào mưa ở Lạc Lâm, mưa không có nước mà chuông rụng những tiếng lòng nghe rất dễ thương!

Em cầm ô đi trong ngày Thu. Lá chưa vàng lắm, trời mơ hồ, những bông hoa nở trên đầu núi, em giữa trời em một đóa hoa!

Em giữa lòng anh tự thuở nào, tay em ngón út nhớ làm sao! Giọt mưa mới rớt nằm trên móng, anh thấy cuối trời ánh mắt chao!

Em cầm ô em đi trong rừng, Quê Hương mình đâu cũng thảm nhung. Nhờ em mà núi kia còn biếc. Nhờ em mà biển cứ mênh mông…

Anh sẽ về ngắm em cầm ô, ngắm em cầm chặt một bài thơ / anh làm từ thuở em chưa có / khi có em rồi anh vẫn mơ!

Hôm nay Sinh Nhật, mừng em đó trọn tấm lòng anh rất ngọt ngào. Mười bảy, xưa em đừng vội nhỉ thì không hề muộn một chiêm bao!

Trần Vấn Lệ
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.