Tử và sinh mây trắng trời xanh | Mùa Thu bay lá lá bay mùa | Bốn mươi mốt năm ầu ơ cái võng thời gian chưa đứt

Posted: 06/07/2016 in Thơ, Trần Vấn Lệ

Trần Vấn Lệ

3_cay_nhang-dinh_truong_chinh
Ba cây nhang
Đinh Trường Chinh

Tử và sinh mây trắng trời xanh

Trăng sắp lặn và gà sắp gáy. Một đêm tàn, một ngày mới, nữa, thêm. Nhang với khói trên bàn thờ sắp quyện. Những hồn ma bóng quế, mông mênh…

Thời chiến tranh, Má tôi, như thế, đêm qua qua đêm, ngày lại qua ngày. Con gái theo chồng làm dâu nhà khác. Con trai chiến trường da ngựa bọc thây…

Rồi chiến tranh hai mươi năm cũng hết. Rồi hòa bình lập lại, ra sao? Đêm qua đêm ngày qua ngày buồn bã, nhớ cháu con, Má vén tay lau…

Trên bàn thờ, hình chồng, hình con trai…như thuở / đi ra, đi vào, cười, nói dễ thương. Má vẫn cắm cúi ra vườn chăm bón, chợ mai, chợ chiều đi kiếm chén cơm…

Cơm thời chiến, gạo thường nguyên hạt. Cơm thời bình, độn sắn độn khoai. “Từ cuộc thắng này, Tổ Quốc ơi tôi yêu Người mãi mãi; từ cuộc thắng này mới hiểu tình người!”.

Má nhắm mắt, gói mì khô…còn đó: nhịn cho con, cho cháu…sắp về. Người ta liệm Má rồi đưa ra nghĩa địa. Mấy đứa con xa ngồi cắn chữ Chia Ly!

Hai mươi bảy năm tôi trở về thăm mộ: vòng thành xiêu, cỏ mọc…lang thang. Cắm từng cây nhang lên từng nấm đất, khấn ông Nội, bà Nội, Má, Cha, thằng Phụng, thằng Hoàng…

Những người chết rồi…là xong kiếp người! Những người sống còn…đâu có chi vui? Từ cuộc thắng này Bắc Nam liền một mà Mẹ mà Cha con cháu muôn nơi!

Tôi viết một câu thơ hay nhất: Tử và Sinh mây trắng trời xanh…

 

Mùa Thu bay lá lá bay mùa

Mùa Thu bay lá. Lá bay mùa. Em của anh kìa, bay tóc thơ! Đẹp quá em ơi thời với tiết…và em đẹp nhất của lòng mơ…

Đây biết không là non nước cũ. Cố Hương, hai chữ, khiến chi buồn? Anh đi thơ thẩn như đi lạc, lòng nhẹ tênh hồn tựa khói sương…

Mùa Thu bay lá, lá bay vàng. Nhớ những buổi chiều nắng chói chan – nắng muộn rực lên ngày nắng muộn, em kìa, đẹp quá, buổi chiều tan…

Em mười bảy tuổi, em mơ mộng, thả tóc cho chiều thơm gió thơm, em tựa bình minh hoa chớm nở rồi em bát ngát mỗi hoàng hôn…

Anh đi vào những con đường mở và thấy em xa tận cuối trời…tận cuối chân mây. anh muốn tới…cuối đời anh nhớ một em thôi!

Lamartine nói thiếu một người mà trời mà đất bỗng hoang vu…mà thành nghiêng đổ, sầu theo nước chẳng biết về đâu đi tới đâu…

Mùa Thu bay lá. Bay bay lá…Lá bỏ cành đi có khóc không? Anh tựa gốc cây ngồi ngó nước, bao giờ con suối gặp con sông?

Bao giờ con được về thăm Má? Bao giờ con được về thăm Cha? Ghim một cây nhang từng nấm mộ rồi nhìn trời đất nở muôn hoa…

…rồi thương em quá trăng mười bảy rụng xuống lòng anh chiếc lá vàng, trước mặt thương ơi Đà Lạt cũ, mây bàng bạc chắc ở Đơn Dương?

 

Bốn mươi mốt năm ầu ơ cái võng thời gian chưa đứt

Trời khá nhiều mây, ít nắng. Gió ngừng. Không chắc gì mưa. Không biết ngoài kia biển lặng hay là sóng vẫn ba đào?

Không biết là em thế nào? Chỗ em chắc mưa vần vũ? Phượng, bạn của em, đi ngủ, email nói mưa tỉ tê…

Bên anh ngày, bên em khuya. Sài Gòn mưa, Cali nắng…Mình ở gần nhau không đặng…chắc vì mưa nắng phân ly?

Anh làm thơ, không làm chi. Hai chữ Phân Ly vừa viết may mà không phải chữ Biệt để còn hi vọng, bâng khuâng!

Anh nhớ biết bao Sài Gòn! Anh nhớ hàng me lá rụng, nhớ chỗ ngã tư mình đứng hôm nào mình ngó mưa bay…

Mưa bay. Vì gió thổi bay. Mưa nhỏ. Nhỏ rồi tê tỉ. Tiếng mưa như thầm như thỉ, như là mình nói với nhau…

Tổ Quốc / Quê Hương chừng nào yên hàn không ai xa cách. Em sợ cách lòng xa mặt…Rồi em bỗng khóc như mưa!

Bốn mươi mốt năm ầu ơ, cái võng thời gian chưa đứt! Biết bao nhiêu người đã mất, tiếng ru của Mạ nghẹn ngào…

Câu thơ của anh sắp trào biết bao nhiêu là nước mắt! Phải chi anh Nam em Bắc? Phải chi đừng gặp Sài Gòn…

Thời gian là con đường mòn sao lắm người đi ra biển? Em ở lại vì lưu luyến, anh về lưu luyến…mà đi!

Em ơi hôm nay Cali nắng mà hoa quỳ không có. Anh nhớ quá đèo Eo Gió, hoa quỳ anh hái dâng em

Trần Vấn Lệ
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.