Phiêu linh | Mặt lạ

Posted: 23/09/2016 in Thơ, Trần Ngọc Hưởng

Trần Ngọc Hưởng

lovers-ernst_ludwig_kirchner-1909
Lovers (1909)
Ernst Ludwig Kirchner

Phiêu linh

Bờ môi quyến chặt bờ môi,
Chênh chao ngỡ cả đất trời ngã nghiêng.
Hàng mi khép lại ngoan hiền,
Tấm thân ôm tấm thân mềm. chơi vơi.

Thời gian ngưng đọng lại thôi,
Thế gian còn chỉ hai người yêu nhau
Kể chi lần cuối lần đầu,
Rong chơi cạn cuộc về đâu xa vời

Môi ngây ngất xiết bờ môi,
Vòng ôm khe khẽ tình ơi khẽ khàng!
Hồn ràn rụa những hân hoan,
Tay ve vuốt những dịu dàng thanh tân.

Chảy tràn trong mắt ánh xuân
Ta cho nhau trẻ vô ngần, tình ơi!
Bờ môi thắt chặt bờ môi,
Hương mê thần thoại quyến hơi thở gần

Mùi hoa cỏ lạ bần thần
Địa đàng cách một bàn chân ngọt ngào.
Nụ tình kẻ nhận người trao,
Vút bay lên tận cõi nào phiêu linh

 

Mặt lạ

Tình sao mặt lạ người dưng,
Ơ hờ, như thể chưa từng cặp đôi!
Môi nào làm đỏ thắm môi,
Tay nào vấn vít mãi hơi người cầm ?

Vườn yêu đâu đóa nguyệt rằm,
Tình xao tóc rối tình nằm bên nhau
Má hồng bẽn lẽn phút đầu,
Mấy mùa gió thổi phai màu lãng quên.

Cho anh bật sáng que diêm,
Đốt trang tình sử tìm xem chốn nào
Gió Sài Gòn thổi nghêu ngao,
Cà phê nhỏ giọt lạc vào lối thơ.

Tình sao mặt lạ đâu ngờ,
Gối tay mộng mị tóc tơ mịn màng
Em huyền hoặc mãi dung nhan,
Cơn mê cánh lá trở vàng vào thu

Lạc vào đâu cõi thưc hư,
Dấu môi son đã phiêu du mịt mờ
Chút tình viễn xứ ngu ngơ,
Yêu em ráo bãi cạn bờ nhân gian

Trần Ngọc Hưởng
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.