Trần Vấn Lệ
Tưởng đâu gió thoảng quê mình cuối năm
Bao giờ cho tới tháng Mười con vạc về trời, con cá về sông? Bao giờ một thoáng hơi Đông cũng nghe bát ngát mênh mông nỗi buồn?
Bây giờ Thu lá đẵm sương. Bây giờ cỏ lợt trên đường vàng hoe. Nắng hay con mắt đã nhòe, thương Cha nhớ Mẹ đường tre mơ hồ…
Tháng Mười sẽ nắng hay mưa, sẽ sao kệ nó, anh vừa nhớ em. Mỗi ngày, nói thế để thêm, để nghe tiếng đập trái tim, tháng Mười!
Ngó ra cửa sổ, thấy trời, thấy trăng hồi tối vàng ơi lá vàng. Bóng chiếc xe bus vừa tan. Bóng ai mờ nhạt đầu non cuối rừng!
Nhớ ơi như nhớ chưa từng. Thương bao nhiêu vẫn thấy lòng còn vơi…Đêm trăng thấy vạc về trời, buồn ơi em hỏi tháng Mười chừng nao?
Tháng Mười còn ở trên cao, em cao mặt ngước điểm nào cũng xinh. Đẹp từng sợi tóc rung rinh tưởng đâu gió thoảng quê mình cuối năm…
Tháng mười kỷ niệm
Tháng Mười năm ngoái, tháng Mười năm nay…gió thổi không bay hoa quỳ lại nở, em lại về đó ngắm hoa quỳ xưa! Tháng Mười hết mưa…bởi em là nắng, bên em mà đặng đâu nhớ ngàn năm!
Ai khiến xa xăm Đông Tây mờ mịt? Ai làm nước Việt…thống nhất phân ly? Câu hỏi thật kỳ, trả lời thật khó! Chuyện trời đất, đó, hay chuyện do người? Mà người, người ơi, ngậm cười chín suối, nói ra thêm tủi như Mẹ như Cha; gạt lệ đi xa là con là cháu!
Anh đang nương náu quê người không vui…Em đang trên đồi ngắm hoa quỳ nở! Tháng Mười rực rỡ! Tháng Mười thật sao? Ứa lệ cứ trào những câu thơ thảm. Ở đây, trời xám, mùa Thu lá vàng, nhớ quá Dran trời quang nắng ấm. Núi đồi thăm thẳm, hoa quỳ vàng mơ…Em ơi tuổi thơ em còn nguyên đó! Mơ màng tuổi nhỏ, chuồn chuồn bay bay…
Em nhỉ, cũng hay: bay bay, hai chữ; chuồn chuồn, hai chữ…chúng mình hai nơi! Xa xôi xa xôi mây trôi gió thổi. Nhớ quá cây bưởi, nhớ quá cây bòng, nhớ em lấy chồng năm mười bảy tuổi! Hoa quỳ bên suối, chân ngà, dấu son…Biết là không còn nên anh cứ nhớ!
Em mặc áo đỏ, em mặc áo xanh, em mặc mong manh trời Đà Lạt lạnh. Mặt trời lấp lánh, đủ ấm em không? Anh nhớ má hồng, nhớ môi em tím…Chao ôi kỷ niệm, hoa quỳ nở đi!
Trần Vấn Lệ
Nguồn: Tác giả gửi



















