Lột trần thơ | Rót

Posted: 11/10/2016 in Phạm Hồng Ân, Thơ

Phạm Hồng Ân

thieu_nu_va_la_vang

Lột trần thơ

tôi biết em mượn bóng gởi hình
mượn mạn thuyền tránh cơn lụt dữ
mượn bờ vai trút nỗi buồn quá khứ
mượn lời thơ ve vuốt chữ tình xưa.

tôi biết em sáng nắng chiều mưa
dưới mặt trời vẫn ôm tim mù quáng
giữa đêm đen lại khát khao ánh sáng
làm bụi mù cho thành phố tôi yêu.

tôi biết lá vàng rơi xuống buổi chiều
trong mắt người khen là mùa thu đẹp
ôi chiếc lá khô khan đường vân bẹp
đã lìa cành vẫn quay cuống về cây.

tôi biết thơ tôi như những áng mây
sẽ không có góc trời dừng lại
thà là mây để đời còn phong thái
lồng lộng bay giữa trời đất bao la.

tôi biết em giả ngộ trăng hoa
thêm sống động một bóng hình lỡ mượn
bởi yêu thơ, tôi đành câm như tượng
cho ngữ ngôn một lần thoát xác thương vay.

tôi biết có ngày tình sẽ thay vai
và có lúc thơ không còn ma lực
thà chấp nhận cuộc chơi này chấm dứt
giã từ nhau xin gởi lại đôi lời…

(Hiên Thư Các, 30/09/2016)

 

Rót

rót vào ly anh khúc đàn em
nhạc xé lòng đau tiếng hát mềm
dìu nhau chân vỗ mòn sông núi
cạn những niềm đau chưa có tên.

rót vào đời nhau thời ấu thơ
nơi dòng sông chưa ngăn đôi bờ
niềm vui xoay vòng đong đưa nhánh
ru hai tâm hồn vào mộng vào mơ.

uống, uống cạn đi em
dòng nhạc ưu phiền
một ngày nước mắt
một ngày cuồng điên.

uống, uống trong đời nhau
nỗi nhớ bạc đầu
một mùa đã chết
một thời đã hết.

rót, rót vào tim em
tiếng hát êm đềm
một lần chiếc lá
rụng về vô biên.

rót vào bóng đêm sắc màu trăng
cho dòng sông lấp lánh tơ vàng
lời ca sẽ lung linh mùa sóng
buông cung đàn sầu theo giấc mơ tan…

(Hiên Thư Các, 15/08/2016)

Phạm Hồng Ân
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.