Đỗ Duy Ngọc
Ghi vội buổi trưa:
Họp mặt bạn cũ thời sinh viên hơn 45 năm trước
Cả đám vào quán gọi con gà chọi làm ba món
Ngồi chờ uống gần hết chai rượu và một thùng bia
Những cô gái phục vụ ỡm ờ
Nói năng lượn lẹo đa nghĩa
Nghĩa nào cũng đụng chiếu giường
Mắt liếc vào túi sắc như gươm
Gần ba tiếng đồng hồ con gà chọi vẫn chưa thấy mặt
Bàn ngổn ngang li đổ
Vung vãi thức ăn
Gà chọi ba món chỉ có trong cuốn sổ
Nó vắng mặt vì cuộc đấu chưa kết thúc
Chưa có con nào chết
Bữa tiệc tàn trong lời xuýt xoa rối rít xin lỗi của những tên quản lí ngờ nghệch
Bầy phục vụ ngơ ngác chẳng có tiền típ
Khách buồn không hứng chi tiền
Cơn mưa bắt đầu ướt phố
Xe vẫn chạy nghìn nghịt nối đuôi nhau
Bữa tiệc vô duyên như ăn cỗ đám giữa chừng hết món
Lại ơi ới kiếm cơm vỉa hè
Đám quan chức về hưu tìm cơm sang đặc sản
Mấy thằng gốc nhà giáo nhà báo kiếm thịt bò nhiều đạm
Thằng thất nghiệp lầm lũi cúi mặt
Sau cuộc họp mặt bạn cũ lại trở về vị trí
Quan về chỗ quan và thằng dân nghèo về lại chỗ của dân
Đội hình trong tiệc tan tành sau những lời đẩy đưa
Có bạn làm quan nhưng quan vẫn là quan
Thằng dân đen vẫn đen
Những số phận ngược chiều
Ngồi chung chiếu một lát thôi
Rồi trở lại đội ngũ
Thằng sửa xe ra lại đầu đường vá xe
Thằng giáo viên chờ ca dạy thêm buổi chiều trong cảnh giác cao độ
Thằng thi sĩ ra ngồi quán vỉa hè nhìn trời rặn tiếp bài thơ dang dở
Tôi tiến thoái lưỡng nan chọn đi hay ở
Đám quan lại chụm đầu vào nhau bàn áp phe tiền tỉ
Rỉ tai nhau phe nọ đánh phe kia
Bày nhau cách chuyển tiền và kiếm cái thẻ xanh
Ngày xưa thuở sinh viên họ là những tay Việt cộng nằm vùng đấu tranh chống Mỹ
Giờ tìm đường qua Tây
Qua đấy bây chống ai?
Mà giờ còn chi để chống
Thời nay đảng viên thì nhiều mà chẳng còn đứa nào là cộng sản
Chúng chơi hơn đại gia và đô la nhiều hơn giấy vụn
Hèn chi đất nước nghèo và thằng bạn tiến sĩ phải dấu bằng khai là thất học
Bởi hắn là bằng thật và đám kia toàn đồ giả, bằng mua
Chén kiểu đụng chén đất sao chịu thấu, làm gì cũng sứt trán bêu đầu, chắc chắn thua.
Hắn làm như thế là khôn quá xá!
Bạn bè gặp nhau nhiều thằng lần nào cũng hứa giúp thằng nghèo đời đang đắng như kiếp sầu đâu
“Mày về làm lính tao đi
Cho hết số ăn nhờ ở đậu”
Nhưng rồi như món gà kêu mãi mà không thấy dáng hình
Vì chúng đang đấu nhau.
Nên chưa có con phải chết
Lời hứa như gió bay nghe hoài phát mệt
Lời hứa thêm một lần vắng mặt.
Lại mưa
Mỗi đứa đi về mỗi ngã khác nhau
Tôi đứng lại bên hiên nghĩ về bữa tiệc vừa tan
Sau chiến tranh đất nước có nhiều bên
Bên thắng cuộc và bên thua cuộc
Bây giờ thêm bên bỏ cuộc nửa chừng
Bên thua cuộc chẳng còn gì để bán
Bên bỏ cuộc chỉ còn quá khứ chẳng ai mua
Chỉ còn lại đám mang hình hài kẻ phản trắc Giu Da đã từng bán Chúa
Chúa đã bị bán rồi
Nên chúng bán lẫn nhau.
1.11.2016
Sợi tóc
Ở đâu đó còn vương một sợi tóc
Sợi tóc không bình thường, vàng nâu và quăn
Không có trong chăn
Không nằm trên gối
Chuyến xe đi về loang lổ
những phẩm màu như huyết heo
Chiếc xe quảng cáo một đêm ca nhạc tạp kỹ
Với những anh hề mắt buồn như cá ươn
Sợi tóc không có trong xe
Tiếng còi tàu của quá khứ thúc liên hồi
Dĩ vãng trói chặt ý nghĩ.
Tôi đứng trên đường tàu
Bóng tối nhập nhoạng đi qua
Mùi tình dục khắp nơi
Đường sá đầy vú, đầy đùi non trắng nhễ nhại,
Phố đầy quần lót, soutien, ngực trần ào ạt
Tất cả như những hình nhân lũ lượt trên phố
Thời trang khoả thân
Cả thế giới ở truồng lai láng
Nơi góc phố với li Lipton
Cười quên cả nắng
Cây chết khô những cành vươn như cánh tay vẫy tuyệt vọng
Buổi chiều vàng vọt ở tận cuối chân trời
Tôi như gã khờ đi tìm sợi tóc đánh rơi
Hay bỏ quên
Hay rụng mất lãng mạn như vần thơ sầu rụng
Sợi tóc có thật không?
Hay chỉ ảo tưởng về một tình yêu
hình như cũng không có thật
Môi hôn nhạt nhoà lạnh tanh
như cục nước đá bỏ vào mồm
Đêm qua mưa như trút
Sợi tóc chắc trôi tuột xuống cống
Chẳng tìm nữa đâu, tôi đi về phía hẻm sâu
và mất hút ở đó
Trên tường còn đọng dấu son môi
Đỏ như máu
2:30 AM, 4.11.2016
Mùa đông
Có nỗi nhớ đôi khi tắt ngấm
Bởi hoài nghi không tuổi không tên
Đành trả lại những vần những chữ
Cùng lá đông mục rã bên thềm
Có những lúc hình như trống rỗng
Buồn lạ lùng không nhấc nổi tay
Đốt điếu thuốc nhạt phèo đầu lưỡi
Chỉ hớp trà cũng hình như say
Đó là lúc gió run đầu ngõ
Đôi vai so vì lạnh ùa về
Đó là lúc mình ta đứng ngó
Nghe ai cười tim chợt tái tê
Cũng là lúc lục tung trí nhớ
Tìm cho ra say đắm cuối cùng
Em hờ hững lạnh lùng chăn chiếu
Môi khô cằn khóe mắt đăm chiêu
Ta vẫn biết là người đến trễ
Chuyến tàu đi đã đủ người rồi
Ta vội vã chen vào lặng lẽ
Và thấy mình như kẻ mồ côi
Có chiếc lá chết ngoài cửa sổ
Quấn thêm chăn nhìn lại lòng mình
Lỡ yêu em bước qua hạn khổ
Giống chúa trời chịu nạn đóng đinh
Trên thập giá ta buồn muốn khóc
Nhìn em về cuối nẻo đường xa
Chúa chịu đau bởi người trần thế
Ta rối bời bởi chẳng lối ra
Thôi đành chịu làm người đứng đợi
Cuộn dây gai đã siết chặt rồi
Đinh đã đóng máu bầm đã héo
Mùa đông này rồi cũng qua thôi
6.11.2016
Đỗ Duy Ngọc
Nguồn: Tác giả gửi



















