Bài thơ trước đêm giao thừa | Với Miên Trường, ở Starbucks Mira Mesa | Lên núi | Giữa phố người dưng

Posted: 03/01/2017 in Phạm Hồng Ân, Thơ

Phạm Hồng Ân

dang_csvn

Bài thơ trước đêm giao thừa

(Để nhớ quê hương tôi)

quê hương tôi đen như cốc cà phê
bốn ngàn năm vẫn y nguyên vị đắng
bốn ngàn năm chưa một lần may mắn
pha thêm đường để trở thành cà phê ngon.

quê hương tôi trong huyền thoại cội nguồn
có bản chất phân ly từ mầm móng
năm mươi con lên núi cao, năm mươi ra biển rộng
giã từ nhau, không hứa hẹn gì nhau.

quê hương tôi một ngàn năm đô hộ bởi giặc Tàu
một trăm năm giặc Tây nô lệ
còn những ngàn năm kia cũng vô cùng tồi tệ
giành giựt cơ đồ, anh em chém giết thê lương.

quê hương tôi vô số kẻ bất lương
thà theo giặc để làm vương, làm tướng
thời nay vẫn có lắm tên hèn hơn Lê Chiêu Thống
nhục hơn Trần Ích Tắc ngày xưa.

quê hương tôi nhiều vụ án như đùa
Lệ Chi Viên là nỗi đau thảm khốc
Nguyễn Trãi và họ hàng bị tru di tam tộc
hai mươi hai năm mới được giải oan.

quê hương tôi sau nội chiến tương tàn
bên thắng cuộc trả thù độc ác
Bùi thị Xuân bị voi phanh thây xé xác
Nguyễn Ánh quật mồ, giã hài cốt Nguyễn Huệ quăng sông.

quê hương tôi hào kiệt rất đông
nhưng bọn tiểu nhân cũng hằng hà sa số
bậc anh hùng ngàn đời không khiếp sợ
dù gông cùm đang khóa chặt tay chân.

quê hương tôi vẫn vậy bốn ngàn năm
lịch sử cứ diễn hoài tuồng cũ
chế độ nào cũng hô to dân chủ
mà sau lưng thì dí súng hăm he.

quê hương tôi đen như cốc cà phê
bốn ngàn năm vẫn y nguyên vị đắng
năm mới xin chờ một lần may mắn
Đổi cốc thêm đường cho hương vị thơm ngon.

(Hiên Thư Các, 31/12/2016)

 

Với Miên Trường, ở Starbucks Mira Mesa

(Gởi Miên Trường tự Đoạn Trường)

ngồi đây trời bỗng chang chang
nắng ta đuổi rét ngày tan dáng người
ly cà phê thiếu hơi môi
nên thơ anh chẳng ngọt lời yêu thương
chờ tình em rải chút đường
quậy nhau cho thấm mùi hương ban đầu.

ngồi đây ngó bóng cây cao
phất phơ từ những nỗi sầu ngàn xưa
lao đao từ mỗi cơn mưa
và ta ngọn gió nghịch mùa tử sinh
ngó nhau từng bóng từng hình
đếm nhau từng tuổi hành trình sắp rơi.

ngồi đây anh nhập cuộc chơi
hào hoa như thuở vào đời mới yêu
dù chân đã bước liêu xiêu
lòng anh cũng vẫn đánh liều thương em
ly cà phê dẫu vô duyên
xin em ghé lại cho thêm chút đường.

ngồi đây với bạn, Miên Trường
thơ ai cỡi gió lập đông tìm về
ngôn từ trong giọng ngâm rè
run run theo ngụm cà phê khề khà
ô hay, tình nghĩa bạn ta
lửa đâu chợt ấm lòng già tha hương.

(Hiên Thư Các, 30/12/2016)

 

Lên núi
Lóc cóc theo ta đi về núi
trải đời lên dốc ngắm mây trôi
tiếc chi con phố làm hoen bụi
ố má hồng xuân sắc một thời.
PHA

Lóc ca lóc cóc
vác thơ lên dốc
tìm một cái hốc
dựng Hiên Thư Cốc.

Lóc ca lóc cóc
mấy mươi năm học
những điều chưa đọc
mấy mươi năm vọc
những chuyện chưa lọc.

Lóc ca lóc cóc
cheo leo một góc
có con rắn độc
cái đầu đang ngóc
rình ta, phóng nọc.

Lóc ca lóc cóc
chỉ trong thoáng chốc
thơ ta gào khóc
tiếng kêu ong óc
vang như bão lốc
khiến con rắn độc
lủi nhanh vô hốc.

Lóc ca lóc cóc
từ đó rắn độc
chẳng dám đến chọc
người mần thơ con cóc
trên Hiên Thư Cốc.

Lóc ca lóc cóc
thà lên núi trọc
cất Hiên Thư Cốc
tìm một cái góc
phun châu nhả ngọc
còn hơn cô độc
giữa phố chất độc
lòng người đầy nọc..

(Núi Tiểu Thư, 10/12/2016)

 

Giữa phố người dưng

ngồi đây giữa phố người dưng
hồn như chùn xuống tận cùng ý thơ
bạc đầu chưa bạc lòng mơ
đôi chân vẫn bỏ bến bờ sau lưng
con tim vẫn mở lời mừng
dù em là phố người dưng vô tình
dù em chỉ bóng với hình
hiện thân cũng kiếp nhân sinh đa tình.

ngồi đây ngó xuống ngực mình
nghe trong tâm thức lời kinh vang rền
chiều tôi rơi xuống phố em
sầu chưa thắp đã nhá nhem góc trời
cám ơn hạt bụi vừa rời
cứa bàn chân có một thời theo nhau
chỗ tôi, đời chọn phía sau
đành trăm năm đứng bạc đầu yêu em.

(Hiên Thư Các, 15/11/2016)

Phạm Hồng Ân
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.