Giậu mồng tơi

Posted: 20/01/2017 in Hồ Đình Nghiêm, Truyện Ngắn

Hồ Đình Nghiêm

neighbor

Nhà nàng ở cạnh nhà tôi,
Cách nhau cái giậu mồng tơi xanh rờn
Hai người sống giữa cô đơn
Nàng như cũng có nỗi buồn giống tôi

(Nguyễn Bính)

Hôm nay bà Clara đi dạo có hơi muộn, có lẽ vì hàng cây trơ cành trong xóm mãi run. Hôm qua nó đứng thầm lặng, yên hàn vô sự vì gió máy không về. Vô tình nó làm cái hàn thử biểu, ngóng ra để biết đường mà đậy điệm áo quần cho xác thân. Việc ăn vận xiêm y trong mùa đông chiếm thời gian gấp năm lần vào mùa hè. Nực nội thì người ta có quyền che đậy thông thoáng mong manh, đôi khi chân cũng chả thèm xỏ dép, mấy khi mà được dẫm lên đám cỏ xanh, nhột nhạt, êm ái và sảng khoái. Cỏ xanh ở bình nguyên hoặc cát vàng ở bãi biển, chúng thế cho phương thức vật lý trị liệu. Nó sẽ chăm chỉ thoa bóp cho tất cả các huyệt đạo có dưới lòng bàn chân để trần. Clara có lúc từng khoe ông về công dụng một miếng lót giày mọc lắm nụ nhỏ, biết sao không, nó châm chích vào gang bàn chân, lưu thông khí huyết ở các kinh mạch.

Chào ông Nam, chiều nay tuyết sẽ rơi đầy đấy. Ông Nam vẫy tay đáp trả, tay kia nắm cán xẻng. Làm sạch lối đi vào nhà, ông Nam vẫn xem đó là bài tập thể dục, thong thả thôi, chậm rãi thôi. Đau lưng thì chống nạnh dòm trời bạc màu mà hít thở hơi sâu cho tim tìm lại nhịp quân bình. Thấy còn sung, chả thấm béo gì thì lò dò sang xúc tí tuyết cho bà Clara. Tình lối xóm chưa một lần sứt mẻ. Thảng hoặc có điều gì cần trao đổi thì đứng ngay biên giới mà nhỏ to, như tôn trọng nhau cả hai chưa từng ngỏ lời mời vào nhà ngó qua một vòng cho tỏ tường, chừng như sau kín cổng cao tường kia vốn là thế giới riêng tư không được phép xâm phạm. Tuy chẳng sông liền sông núi liền núi, tuy không môi hở răng lạnh nhưng rõ là đôi bên vẫn ưu tiên gìn giữ một tình yêu hoà bình.

Như hôm qua, như mỗi bận xuất hành đi loanh quanh xóm nhỏ, bà Clara luôn mang theo bạn đồng hành. Cái giống chó gì thật lạ lùng, mặc ngày tháng chất chồng thân thể nó cứ không chịu phát triển theo tỷ lệ thuận, nhỏ tới khó coi, nhỏ tới độ mèo chuột hoặc sóc có thể lờn mặt ăn hiếp nếu có điều kiện. Cây bonsai mang vẻ đẹp chẳng được tự nhiên như đàn bà từng đi vào thẩm mỹ viện, ngó không mát mắt, thì con chó của bà Clara cũng bên tám lạng bên nửa cân. Ông Nam luôn không mặn nồng với những thứ bị o ép, bị biến dạng; ông từng nói để khỏi mất lòng bà Clara: Chà, dễ thương quá thể! Ông suýt thật lòng: Trộm vào nhà nó có biết gióng lên tiếng sủa cảnh báo chăng, hay cúp đuôi trốn dưới gầm giường? Nó là người bạn nhỏ, là món đồ chơi giúp bà Clara đỡ cô quạnh. Bạn của ông? Ờ, mỗi tuần đứa con ghé thăm đều mang cho ông biết bao tiểu thuyết lâm ly gay cấn nó in ra từ sở làm. Con ông Nam biết trình độ sử dụng máy điện toán của bố thuộc hạng gà mờ, vì vậy nó siêng dúi vào tay ông từng xấp giấy in chữ to để bố bầu bạn lúc canh khuya vỗ về giấc ngủ. Hết kiếm hiệp thì trinh thám, hết hình sự phá án thì Thuỷ Hử. Bố thích Quỳnh Dao không? Trời, từng này tuổi tao đâu còn mặn chuyện tình trai gái lứa đôi. Tao mà viết rõ những ngày đi theo tán tỉnh mẹ mày lúc còn thơ ngây thì sẽ hồi hộp thót tim hơn. Bà Clara và ông bạn láng giềng kín tiếng nọ khi lên giường có thứ để ôm và hình như cá nhân mỗi người đều bằng lòng vật đang sở hữu, chẳng đòi hỏi chi hơn.

Hôm nay bà Clara diện cho con cún cưng chiếc áo len đan tay mầu đỏ dầy dặn bó thân. Nó có mừng vui không mà hăm hở chạy nhảy, sợi dây luôn căng thẳng khoảng cách giữa thú và người, tiếng lục lạc luôn khua vang lối vắng. Bà Clara có nắm ở tay đôi ba cái túi ny-lông, dùng nó để thu vén những viên chocolat mà chú chó thải ra trên đường đi bách bộ. Những bà mẹ trẻ trong xóm từng căn dặn bọn nhỏ thích đùa nghịch cùng tuyết trắng: Nếu là tuyết vàng thì chúng bây chớ có nằm mà lăn lộn bên trên. Nói ít mà hiểu nhiều, đã nghe rõ chưa?

Ông Nam chẳng lạ lùng gì bọn nhóc kia, bởi mùa Halloween nào ông cũng bỏ công chờ chúng đến gõ cửa để phân phát bánh kẹo. Chúng cũng biết rõ mười mươi ông ta rất thân cận với bà Clara, dường như hai người có tình ý với nhau hay sao đấy? Ai cơ? Thì cái lão người China thường ưa vung tay đánh quyền Taichi ấy mà. Trong xóm chỉ có Clara gọi đúng tên và biết gốc gác ông. Bà bộc bạch, đơn giản vì tôi xem phim chiến tranh, nghe mấy ông lính bảo “tôi từng đi ‘Nam, ba lần, sir”. Ông tên Nam thì hết đường chối cãi, người Việt chứ chạy đi đâu nữa! Ông Nam thích sự tinh ý của bà hàng xóm chứ đa phần dân tình ở đây cứ một mực chủ quan xem ông là người bà con với Bruce Lee hoặc Thành Long hoặc Độc thủ đại hiệp. Chán thế! Gán ghép ông với Hiệp sĩ mù xứ Phù tang thì còn an ủi đôi phần. Cụt một tay hay bị mù cả hai mắt, ngẫm mà xem, tui nào có khắc gì, nhỉ?

Khi ông Nam chuẩn bị bày đồ ra chuẩn bị nấu nướng cơm chiều thì có tiếng gõ cửa. Qua tấm màn mỏng ông thấy một mái tóc vàng, dài mịn đang quay đảo ngó tứ phương. Chào ông Nam, tôi là Celine, mẹ tôi tên Clara ở cạnh nhà ông. Xin lỗi hôm nay ông có trông thấy mẹ tôi đi ra ngoài không ạ? Ông Nam thò đầu ra ngoài cửa, màu trời ủ ê chóng làm nhọ mặt: Khoảng chừng một giờ trưa, mẹ cô có dẫn chó đi ngang qua nhà tôi và chúng tôi có chào hỏi nhau. Lạ thật, nhà không ai, tôi thử gọi vào máy di động nghe chuông đổ trên bàn, mẹ tôi đã bỏ quên ở bếp mà chẳng mang theo… Mẹ cô có người thân ở quanh đây không? Tôi nghĩ là mẹ tôi chỉ biết duy mỗi mình ông thôi. Thường thì mỗi lần ra ngoài mẹ tôi đi những đâu, ông có biết không? Bà ấy chỉ nói, tôi đi một vòng cho giãn gân cốt, lộ trình có thể là tới đằng công viên và trở về bằng con đường nhỏ phía đằng sau. Khi nói, ông Nam dùng tay thử vẽ ra một vòng tròn. Mùa thu vừa qua tôi đã cùng mẹ cô bước chậm trên lối đó. Cám ơn ông. Cô gái quay lưng, đi ba bước xong trở mặt lại: Làm phiền ông lần nữa, hôm nay mẹ tôi mặc áo màu gì ạ? Cửa chưa kịp đóng, ông Nam bước hẳn ra ngoài: Tôi không nhớ được, tại ham để ý con chó, Clara mặc thêm cho nó chiếc áo len đỏ. Cô yên tâm, tôi vẫn có khi lạc hồn quên lối về.

Ông Nam trấn an cô gái. Trong đầu ông chưa từng hiện lên một tình huống xấu xa. Thường thì bọn trẻ con hoặc gái xuân thì mới vắng nhà dài lâu để sau đó bao thân cột điện là những tờ yết thị in dung nhan với đầu đề to choáng “Missing”. Theo thống kê của cảnh sát, 9% thảy đi đong, tìm thấy thi thể; 31% được cứu chuộc vẹn toàn hoặc tự nguyện hồi hương và số phần trăm còn lại vẫn bặt vô âm tín, thơ văn gọi là bóng chim tăm cá hoặc bèo dạt hoa trôi. Ông Nam từng nói đùa với bà Clara một câu na ná: Tui là cánh bèo trôi và bà ơi, bèo là thứ rẻ nhất thiên hạ. Khi đó, ông Nam bồi hồi nhớ lại, bà Clara đã cầm tay ông mà mân mê: Hổng có đâu, ai chứ tui, tui không nghĩ vậy. Ông còn ngon cơm quá chừng, trông cách ông trồng cây mùa hè, quét lá mùa thu, dọn tuyết mùa đông đủ chứng minh ông bạn tui đâu đã sức tàn lực kiệt. Bên hàng giậu thưa bà mời ông ăn bánh bà làm, ông mời bà thưởng thức đôi cuốn chả giò ông cất công ra chợ mua. Và đằng sau những cánh cửa luôn đóng chặt của chòm xóm vẫn luôn ẩn náu những đôi mắt hiếu kỳ vụng trộm để rồi bọn trẻ nhỏ xướng lên câu thoại: Bà goá Clara phải lòng ông kung-fu độc thân. Qua tới chốn đây rồi mà tuồng như câu “đèn nhà ai nấy sáng” vẫn chưa được thực thi, người ta vẫn buồn tay ưa chêm chục gạch giữa đàng.

Thế rồi một mai trời hồng, ông Nam vừa tập xong bài Dịch chân kinh cùng phân đoạn bí kíp Suối Nguồn Tươi Trẻ, tắm táp xong, thay đổi xiêm y xong, chải tóc xong, uống xong tách trà đầu ngày thì có tiếng đập cửa. Ngạc nhiên chưa, như thể mỗi năm chỉ có một cái rằm. Sau cửa đóng then cài là đôi vầng trăng đứng lấp ló. Mẹ trước con sau, cả hai phấn son hoa nhường nguyệt thẹn. Clara bắn cái pháo bông bừng sáng: Chào ông Nam, ông thấy thế nào hôm nay? Theo như tôi được biết, bên xứ ông, bữa nay rơi vô ngày đầu năm. Celine ló mặt sau vai mẹ: Chúc mừng năm mới. Trên năm mươi năm tả xung hữu đột với cuộc đời lắm trầy trụa bỗng chốc ông Nam thấy mình như con trẻ, vụng về trong ứng xử, câm như hến như bị ngậm ngải tìm trầm. Sao rồi? Celine bảo tôi mẹ nên phát huy tình hữu nghị và hôm nay là cái cớ để chúng ta cùng nhau đi kéo ghế nhà hàng, nâng chén ly bôi, uống cạn chất nồng mà dọn lòng đợi đột biến vào năm mới. Celine bồi tiếp: Bác toàn quyền lựa chọn địa điểm, tôi làm tài xế và chiêu đãi hai người, tạm gọi là mâm cơm thắt chặt tình bang giao.

Cuống quýt theo nhị vị nữ lưu là một con chó trông mát mắt, có nghĩa là không phải chó cảnh, có nghĩa là nuôi nó thì người ta có quyền treo tấm bảng ngoài ngõ “Coi chừng chó cắn”. Celine mua tặng tôi đó, nhớ bữa nọ không, tôi dắt con Minou đi ngang công viên thì bất ngờ một con Bulldog ốt đột hiện ra, hậu quả thế nào thì ông cũng đủ mường tượng tới thảm cảnh. Tôi ngồi trên ghế xích đu với tuyết lạnh mà khóc cho người bạn chung tình vắn số.

Đừng sợ, nó thân thiện và cảm tình lắm bác. Celine nói. Mọi người leo lên xe, chạy ra hướng phố. Bác chọn được cái quán nào ưng ý chưa? Ông Nam nói, tôi thật hoang mang, bất ngờ quá. Thêm thay tôi nào hay biết khẩu vị của hai người. Clara nhìn ông, chẳng mấy khi kẻ láng giềng lại ngồi sát vai như này, thật ấm áp, thật thơm thảo. Celine có khi mang tôi đi ăn phở, ông tin không? Quán gì con nhỉ? Món phở gà chỗ đó quá tuyệt, tôi nghĩ ông cũng thấy ngon.

Con chó vẫn nằm yên trong lòng bà Clara. Hình như nó là giống chó của Nhật, là hậu duệ của Hachiko, vì thương nhớ chủ biền biệt không về, mỗi ngày ra nhà ga đợi ròng rã trong 9 năm để chết với mỏi mòn tuyệt vọng. Clara nắm một bàn tay ông: Tôi nói điều này chẳng biết ông có phật lòng, rằng con cún này mang tên Namino. Nó đến từ châu Á và khi đặt tên, thú thật tôi nghĩ về ông. Tôi thích tên Nam, Namino nghe cũng đáng yêu vậy.

Trong kính chiếu hậu lưu giữ đôi mắt xanh, thẳm sâu của Celine, ngóng lui, quan sát. Ông Nam nói với cái kính hình chữ nhật: Có lẽ tôi sẽ nhờ Celine giúp tôi điều này. Chuyện gì bác? Lùng mua cho tôi một người bạn nhỏ y hệt con Namino, nếu Namino là cái thì làm ơn lựa giúp một con đực. Và rồi Celine tìm cho nó một danh xưng. Tôi xin cám ơn Celine cũng như Clara, đôi khi lòng thương của chó dành cho con người nó đậm sâu đến nỗi chẳng có bút mực nào tả xiết.

Ông Nam nghe đau những ngón trong bàn tay ấm của Clara. Bà bóp bằng sức của một người đã đánh mất xuân thì. Nếu trong xe rụng rơi cái kính chiếu hậu, không hứng đọng đôi mắt tò mò của Celine, ông Nam tự đánh cuộc với nhiều toan tính, mình biết lì xì thứ gì cho Clara đây?

Hồ Đình Nghiêm
Tết con Gà
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.