Cúng

Posted: 30/01/2017 in Hồ Đình Nghiêm, Truyện Ngắn

Hồ Đình Nghiêm
Gửi chị Trần Thị Nga ở Hà Nam

con_ga

Con gà này được tôi ghi hình sáng nay. Nó sẽ nằm trong bộ nhớ của chiếc điện thoại thông minh. Gần Tết, trời âm u, lạnh. Nó ngoan ngoãn cho tôi ôm vào lòng.

Tôi đi ra đường bắt xe ôm. Cuối năm âm lịch mọi người vui chuyện chặt chém, tha hồ hét giá. Không trông rõ mặt, chỉ nghe được giọng nói của anh xe thồ: Vui Xuân đi mà, hào sảng chút xíu cho em út nhờ.

Cái lưng áo căng phồng gió, con gà chen vào giữa xong đến tôi ngồi đằng sau. Xe chạy qua đường Lê Lợi, gà ngoái đầu nhìn về bia Quốc Học cục tác tiếng nhỏ. Họ đang thi công làm mới, cạo sạch sẽ bao di tích văn hoá tự ngàn xưa. Vì quyền lực, họ đã từng hạ chôn ngôi trường Đồng Khánh. Làm người có ăn học ở Huế rất khổ cực. Răng bì được gà? Gà mái còn biết xoè cánh che chắn bảo vệ con, gà trống còn biết gáy. Và chúng luôn nằm trên bàn thờ cho người được chu toàn tươm tất buổi kỵ giỗ.

Xe thả tôi xuống trước căn hộ mới màu vôi, cờ xí đỏ rực tuồng chuẩn bị nghênh xuân còn đảng còn mình. Mắt con gà chớp lia chớp lịa khi tôi mang nó đi qua cánh cổng hẹp. Anh tôi làm ở tổ hợp chuyên hạ heo bò, cao tay nghề trong lò sát sinh cho biết: Mình quen miệng cứ nói ngu như bò là sai, bò thông minh lắm nghe, nó biết sắp tới số nên hai mắt nó đẫm lệ. Mỗi ngày tao ngó bò khóc cả mấy chục bận. Anh kết luận: Tao mới là đứa ngu như bò!

Vì có hẹn trước nên gia chủ chưa xuất hành. Ông bảo một cậu thanh niên ôm con gà lui nhốt chuồng sau. Ông ngồi trên chiếc ghế gỗ láng bóng có chạm trổ hình long phụng và tôi đứng co thân không xa bực thềm. Không nhiều thời gian đâu nhé, hôm nay tôi còn phải tiếp lắm phái đoàn. Mẹ nó chứ, cuối năm cơ quan nào cũng có khối việc cần phải thanh lý. Tôi trao cho ông cái phong bì. Tôi từng bợn lòng: Tại sao xứ mình không ai nghĩ tới việc thay đổi kích cỡ cái bao lì xì màu đỏ quen mắt kia? Nhỏ quá mà, gánh sao nỗi nhũng chuyện hệ trọng khẩn thiết. Không xứng tầm thời đại khi mang ra mừng tuổi.

Được rồi, cứ yên tâm, tôi sẽ ưu tiên giải quyết những vướng mắc. Nhân dịp xuân về đã có lắm kẻ được đoàn tụ cùng gia đình theo chính sách khoan hồng. Sang năm mới cậu ấy sẽ chóng về thôi. Vậy đi nhé. Tôi mát tay như nào thì ai cũng đều tường, chuyện gỡ tội cứu người chưa từng bị mang điều tiếng, nôm na là vui xuân không quên nhiệm vụ.

Đôi chân tôi tự nhiên nghe mỏi, tuy vậy tôi quyết định lội bộ thay vì tốn tiền bắt xe ôm. Túi quần tôi còn dấu tận đáy hơn 80K, tôi cần ăn thứ gì giá bèo để lót lòng, cần uống ly cà phê, cần đốt cháy ba điếu thuốc. Anh tôi bị bắt đã gần năm, anh đúng là ngu như bò, bày đặt xuống đường biểu tình bọn Trung quốc xâm lược. Căn nhà của ba mạ để lại cho hai anh em đã bán, chiếc xe gắn máy của tôi đã mang đi luộc từ hai ngày trước, thậm chí cả phận gà nhỏ mọn ưa bới đất vườn hoang cũng bị lôi cổ trao tay cho người ta có thứ đánh chén liên hoan mừng xuân. Người ta sẵn lòng ăn không từ một thứ gì và tôi sẵn lòng làm đủ thứ hòng cứu chuộc lỗi lầm anh mang.

Tôi thua con bò. Tôi sắp chết mà hai mắt không chảy được một giọt mặn. Gió từ sông Hương thổi lên muốn cắt mặt. Tết nay tôi chẳng biết đào đâu ra tiền để làm một mâm cỗ đạm bạc dành cúng ba mạ tôi. Hai oan hồn vô phước chết trong mùa xuân con khỉ xa xưa. Co ro dáng bộ hành lầm lũi đi, xiêu lạc hồn ma bóng quế.

Hồ Đình Nghiêm
Tết Đinh Dậu 2017
Nguồn: Tác giả gửi truyện và ảnh

Đã đóng bình luận.