Xả | Thân dậu niên lai | Năm tàn | Bá vơ | Gió. và lịch

Posted: 30/01/2017 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn

tranh_ga

Xả

thức chớt. gồng mình treo phố bão
nghe (văn) lồng lộng ở bên trời
ờ. thì nắn nót câu. nên chữ
tự diễn cho mình một nét bui

xuân xuân xuân xuân. xuân. hối hả
sáng ra nguyên đán nhớ bận quần
dài che khúc khuỷu ngoài chân tướng
mở then nghinh gió. mặt phừng phừng

để nom thiếu nữ đầy tươi tắn
mừng tuổi cụ ông bát cửu tuần
đời dài. tội tình chi bóp ngắn
xả láng quân bài một trận xuân

19.1.2017

 

Thân dậu niên lai

khỉ khọt kéo gà đi tập trận
sồn soạt dàn thun chiếc ná cong
mái nhà leo tuốt lên sân thượng
chèm nhẹp phương xa một cánh đồng

cây tọng bọng xương xóc dòn củ cải
sợi thần kinh kéo chạy lút ga
có gã mùa đông ngồi làm mặt thẹo
chặn cửa không cho tuyết lú về nhà

tùng xẻo từng cơn nhát cắt. lạnh
xủ quẻ âm dương phố vận trù
ẻo lả chui vào trong cái húm
rồi rửng đầu dai dẳng cơn ho

không chừng khỉ đi gà về thiệt
ờ thì con mắt cố nhướng xem
đồng bạc đồng bào sòng xóc đĩa
chẵn lẻ cược vô cửa thái bường

 

Năm tàn

trên một thúng rau
trên vỉa hè đỏ
lõ màu đất đen
năm chạy đua một nỗi
[lèn]
lu loa nhịp đánh
cùng bon chen người
năm tàn một vại bia hơi
một chân gái gú cạ lời điêu ngoa
năm bé con
chửa chịu già
dậm chân tại chỗ
gọi là
năm
non

10.1.2017

 

Bá vơ

cái chỗ phát sướng làm mình mệt
đời mấy mươi dư vẫn phập phòi
tóc uá đầu hè nung tuyết chảy
lùm xùm khương nhiệt cứ đâm hơi

lỉm dỉm. lim dim. lìm dìm mục
thụng thụng. thùng thùng. trống đánh lên
lạ đời pheng sủi phơi con giống
mõ rập chuông kêu vọng tiếng rền

đầu năm chữa bệnh giùm vi tiểu
nở chút chút thôi chớ đại trà
nước sôi nheo nhéo bồng mắt khỉ
mở cửa huy hoàng búng tuổi tra

lâu thiệt. quên phức tuồng khai bút
chấm. phẩy,
xuống hàng
mộthaiba

(cuối năm khỉ 2016)

 

Gió. và lịch

tặng H.T.

gió lịch chạy một vòng giáp năm
[gió thổi vù vù lịch rơi tá lả]
những tờ sương quyến lạnh ngoài sân
quyển giở mời trang không đáy
không còn nhớ nổi năm nào
mình làm gì ở đâu cuộc thôi nôi kỳ diệu
khêu về một khúc đời tái hiện nhân sinh
trong cơn mơ trầm trồ nguyên đán
tượng hình lập thể
phương và chiều đan rập nhau
ngực đồi cong
tay hơ lửa trời
nhận dạng băng sơn trong nồi nhiệt tán
vẫn là xuân con suối xanh dạ quang
nung cháy tia hàn thuỷ
một bầu sao dốc ngược
bầy thú người chạy quanh trai đàn vi tía
ngọn đèn tự kỷ
ám dần thiên thu

năm của những luống cày đêm. nhớ
đâm dọc xuôi trữ lượng thất thời
rút hết khí tiết
và khuôn mặt vườn xanh trùm hương đãng
chiếc áo nâu trên lưng người gù
tổ quạ bù rối
tóc. và mắt
hiển vinh từng giờ
người mất trí đi tìm diệu ngôn
trên đọa đày sông nước

phố lả ngọn cầu níu dài phương mơ
khi cảm nhận sắc trần của vai
gối về hàng hoa địa táng
cuốn sách đã tróc dần sơn gáy
manh hồng khải tú khi môi sực cười
búp sen ngọ
năm của gió. và gió
tràn lấp địa đầu

26.12.2015

Hoàng Xuân Sơn
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.