Coi như một bài tùy bút | Nhạt nhòa nắng mưa | Thơ xuân đem thả theo dòng nước

Posted: 31/01/2017 in Thơ, Trần Vấn Lệ

Trần Vấn Lệ

thieu_nu_voi_hoa_sen-to_ngoc_van
Thiếu nữ với hoa sen
Tô Ngọc Vân

Coi như một bài tùy bút

Trời thật là thơm, hoa cỏ thơm
Ngày đầu năm đúng là ngày Nguyên Đán
Tôi dạo một vòng ôm một vòng tay nắng
Tôi để vào thơ nhìn nắng lung linh…
Tôi gọi ai đây một tiếng hỡi Mình
Yêu biết mấy ngói trên Đình không đếm
Yêu vô cùng thảm trúc xanh như nệm
Ngồi xuống đi em anh đi hái hoa sen
Dù anh biết không đóa hoa nào xinh hơn em
Nhưng em cứ hít thở hơi hương nha em, ngày Tết!
Em ngồi một mình, ôi chao em đẹp
Em đứng chỗ nào cũng trên hết anh thương…
Ca dao không tẩm mật ướp đường
Sao ngọt lịm…là Tình Yêu có phải?

Ai qua ngang Đình kia, ôi ai một người con gái
Ngả nón chào mây trên hàng cây bên sông
Nói gì đi ai những tiếng của lòng
Nói gì đi em mênh mông là nhớ…
Đừng nói với anh những gì em hứa
Mới mở mắt chào đời mình có nợ gì đâu!
Anh chưa thấy ai đi qua cầu
Mà dừng chân đổi áo…
Anh chỉ thấy con chim sáo
Người ta để xổ lồng con sáo bay xa…
Như con chim đa đa!

Nếu mười bảy tuổi em mà
Em đừng mặc áo hoa cà em đi
Trăm năm em vẫn Xuân Thì
Câu thơ đẵm lệ viết gì cũng thơ…
Trèo lên cây bưởi hái hoa
Bước xuống ruộng cà, anh hái gì thêm?
Hái cho em nhé, cành sen
Hái cho em nhé con thuyền trong sương?

Hái cho anh một chữ Buồn
Hái cho Ngoại nữa! Cảnh vườn vắng hoe…

 

Nhạt nhòa nắng mưa

Ngày Mồng Một qua rồi
Là thôi, là hết Tết!
Hoa mai vàng nở hết
Bây giờ là Mồng Hai!

Bây giờ là hôm nay
Lát chiều rối chấm dứt
Từng ngày qua bay mất
Còn lại con mắt cay!

Nhớ quá tuổi thơ ngây
Chơi quanh quẫn bên Mẹ
Nói với Mẹ gì nhỉ?
Lì xì cho con đi!

Xứ Phật ở phương Tây
Mẹ Cha đều về đó
Có thật không vậy chớ?
Mình đang ở phương Tây!

Ở đây đêm là ngày
Ngày Mồng Hai năm mới
Việt Nam mình buổi tối
Buổi tối hoài Trời ơi!

Bốn hai năm qua rồi
Sao mặt trời chưa mọc?
Cha chắc đang chải tóc
Cho Mẹ dưới Âm Ty…

Con bỏ Cha Mẹ đi
Đi. Đi và đi biệt
Đi từ tuổi xanh biếc
Đi tới tuổi bạc đầu!

Vũ Hoàng Chương chừ đâu
Làm thơ chi thảm thế?
Lũ chúng ta lạc loài dăm bảy đứa
Bị Quê Hương ruồng bỏ giống nòi khinh!

Thương quá Quê Hương mình
Ngói trên Đình ai đếm?
Bia đá có câu hẹn
Mà nhạt nhòa nắng mưa…

 

Thơ xuân đem thả theo dòng nước

Hồi xưa tôi lính ở rừng nhìn cây rụng lá nghe lòng nao nao. Lính và tôi, giao thông hào, lót lưng lá rụng nằm chào mây bay…

Bạn, thù, có dịp bắt tay mà Tết năm nọ sợ ngày năm xưa. Chuyện gì mà chẳng đẫy đưa, bên kia hứa để hẹn hò giết nhau!

Dặn lòng phải cảnh giác cao, nghĩ đây với đó đồng bào, tủi thân! Lính và tôi hưởng mùa Xuân đọc thư Tết của người gần kẻ xa…

Hồi xưa…rồi cũng đã qua. Súng ngưng tiếng súng, hồn ma chắc còn? Nên hôm nay Tết, tôi buồn, thắp cây nhang ngó cái hồn anh em…

Chắc rồi sẽ có ngày quên: mùa Xuân, ngày Tết…và tên từng người? Lá trên rừng vẫn còn rơi, ai đi gom đốt cho chồi lên xanh?

Bài thơ Xuân này long lanh, hoa đào đang nở trên cành kia ơi! Biết bao nhiêu chuyện đổi dời, cảm ơn hoa vẫn như người thủy chung…

Tôi ra sông thả theo dòng tưởng như lá rụng về rừng ngày xưa…

Trần Vấn Lệ
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.