Xuân xa người | Hoa tím đầu xuân | Ngày xuân nói với một người bạn HO

Posted: 02/02/2017 in Huy Uyên, Thơ

Huy Uyên

hoa_sua_vuon_ai

Xuân xa người

Có phải tôi xa người
Vàng màu sắc lá .

Đóng cửa ngày xưa bao kỷ-niệm
Hoa sữa vườn ai ngát hương
Bên hồ chiều không đến
Mùa sang vội vàng .

Má em sắc hồng phai dần
Mặt trời ngủ yên đầu núi
Dịu lòng với tiếng chuông ngân
Phía nhà thờ đổ hồi lần cuối .

Em một mình đầu dốc
Gió lăn quanh thân thể em
Trần truồng trùng vây rêu mọc
Những vì sao trên trời buồn .

Bếp lửa đêm hắt hiu
Quê nhà chôn kín từng ký-ức
Nụ hôn cháy trên môi người
Buổi sáng mặt trời không mọc .

Em dấu u-hoài trong hai mắt
Dặm lòng đắng chát tình ai
Mới đó ngày vui qua mất
Nghĩa-trang chôn hơi (thở) người .

Khuôn mặt thật gần
Ngó xuống rừng đồi hiu quạnh
Gõ hoài ngàn vạn bước chân
Hát mãi chi câu “lời buồn thánh” .

Tình người lâu rồi đốt cháy
Trong tôi ru mãi cuộc tình trôi .

 

Hoa tím đầu xuân

Bao năm lỡ hẹn câu thề cũ
từ độ em xa bến lên thuyền
em có vui nhiều nơi xứ lạ
chiều về tôi đứng lặng bên sông .

Ngẩn ngơ chân bước chậm trong vườn
mắt tìm ai bên ô cửa sổ
đốt cháy tim người từng đêm
hình như nhà ai đang pháo nổ .

Em vui, một đời tôi cầm giữ
gởi tình theo dòng nước vờ trôi
mây phương xa nào bay kịp tới
ngắt hoa chiều thả gió chiều bay .

Hỏi em về kịp đêm nay
đứng đầu phố ngã ba ngõ chợ
nơi ngày mình tay nắm trong tay
bỏ lại ai ngàn trăm tình phụ .

Nơi những ngày hoa sim tím nở
em bây giờ là cố-nhân rồi
chiều lên đồi tôi buồn ngó núi
tiễn mối tình
như dao cắt trong tôi .

Thôi tạ từ những cánh hoa xưa
thoáng bên trời nghe dặm sầu lời gió
thổi mãi phố người Pennsylvania
ở lại Đà-nẵng nhớ ai rưng mắt lệ .

Thôi mùa xuân đi có xanh đời lá .

 

Ngày xuân nói với một người bạn HO.

Bạn vẫn ngồi hoài ghế đá trước mall
Mùa xuân đã chuyển xanh màu lá
Nắng ngọt thêm tình đất Little Saigon
Tháng giêng sương chiều ngậm sữa .

Dỗ dành tim nơi đất người bão-tố
Màu táo hồng rưng rức môi ai
Chút Huế về chạy quanh nỗi nhớ
Vắt sầu Cali. lên vai .

Đã xưa lắm rồi quên người, môi hôn
Mưa chan đầy trời tháng chạp
Cớ sao hai mắt bạn buồn
Tháng ngày phế hoang còn mất ?

Cố-nhân quên ngày gãy súng
Tim lính xưa đem gởi quê người
Bốn mươi năm hơn cỏ cây héo rụng
Ngày héo tàn thân xác tả tơi !

Lòng còn thèm mùi da thịt đàn bà
Nổi trôi đời cây cỏ dại
Tóc xưa đầu tóc bạc sương sa
Cầm lòng đứng bên đường dành dỗ .

Nước mắt khô mòn “lệ đá”
Cô-đơn cuối cùng bủa vây
Nắng Little Saigon cháy lòng mà nhớ
Trời Cali. hình như màu mây .

Bao năm rồi đã cố nguôi quên
Không còn ra mall ngồi ghế đá
Thiên-Chúa xưa cũng đã quên bạn buồn
Đời chinh-nhân một đời cơ-cực .

Hạnh-phúc từ lâu đóng cửa
Xếp lại Tổ-Quốc cuối đường
Đám tang, bể dâu, khói lửa
Băng bó từ đầu những vết thương .

Bài hát mùa xuân quá buồn
Ở Mỹ đầy cây phong, bạch dương, liễu rũ
Đêm thức dậy thì thầm
Người chiến-binh xưa từng đêm giông bão

Ngậm-ngùi đặt nhánh ô-liu
xuống tầng địa-ngục !

(1-2017)

Huy Uyên
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.