Tìm ta hư ảo | Như đã cuối năm | Lại mừng năm mới

Posted: 06/02/2017 in Hoa Nguyên, Thơ

Hoa Nguyên

zen_stones_at_river_side

Tìm ta hư ảo

Muốn tìm tu,
Cửa Thiền nào chấp chứa ?!
Chuổi ngày dài xáo động .. nơi ! vỡ tan
Nhìn tàn bay thiêu như đom đóm lửa
Cái thú nào đau thảm vừa thoáng ngang

Lửa tam muội giữa lòng ta cháy đỏ
Chẳng lẽ ta đi giờ đã cùng đường
Chiều cuối rồi chỉ còn nghe gấp thở
Hãy nghẹn ngào cho kịp những đau thương

Có lẽ nào đến đây chặng cuối đường
Ta sẽ nghỉ cho đời ta thấm mệt
Đừng ảo tưởng cuối năm Ta giáp Tết
Thà đến đây đong đếm mỗi tháng ngày

Có lẽ nào .. dậy phước bất trùng lai
Mà đời ta cùng .. họa vô đơn chí
Ta sẽ về tàn tạ góc thiên nhai
Nghe ta ở mịt mùng rơi hải giác

Cửa Thiền nào rộng mở
Cho rong hết sai lầm
Lời kinh trong tiếng mỏ
Vết thù xuống vai thâm

Cửa Thiền nào còn mở
Cho ta vào chung tu
Nghe sao buồn ná thở
Khôn dại kiếp phù hư

 

Như đã…cuối năm!

Như cuối lời thở vắn
Là chắc lưỡi hít hà
từng nụ tình nở ngắn
hương gần mà kiêu sa

Chiều lên màu hiu quạnh
cơn mưa chướng .. tràn qua
chiều ao vuông ướt lạnh
đàn chim rừng phương xa

Ngày tháng mười ẩm lạnh
hơi ấm nào mong manh
sưởi nỗi lòng chưa tạnh
Nghe rã rời se quanh

Con sóng đời đuổi rượt
đường định mệnh vắn dài
ngày đâu còn xanh mượt
cho tóc thả đường ngay

Ngày rơi đầy tất bật
chiều chạng vạng trôi mau
đường chân trời bất tận
Mai rồi sẽ về đâu..

Bây giờ buông tay nghỉ
mặt nước buồn mênh mông
cơn gió lùa tê tỉ !
từng gáo rét run .. đông !

Ở đây ngày hối hả
chảy tan đi thời gian
đêm muôn trùng rỉ rả
Gác tay buồn râm ran

Chở năm tàn tháng lụn
Chênh vênh trăng đầu rừng
cây mai ngừng lá muộn
Còn chồi nào cho .. xuân ?

Nén nhang trầm ấm đất
giọt sương xuống cuối ngày
cuộc sống nào lay lắt
Hay lòng người lắt lay

Chở chuyên ngày tháng gầy
Đường tương lai vất vả
Mưa dầm dề lã chã
Xuống cõi buồn trăm năm..

Hệ lụy vẫn còn đây
Ngỡ ngàng cơn biến động
Tưởng ngày dài tháng rộng
Hóa chập chờn mưa bay

 

Lại mừng năm mới

Ta lại mừng năm mớÍ
Chồng khôn dại đời mình
Vượng thịnh nghe chưa tới
Đã sông băng tan tành

Sớm mùng một sương thanh
Nén nhang trầm xông đất
Tạ từ ngày vỡ mật
Năm năm vừa tang di

Đầu năm ta nâng ly
Tự chúc mình mới cũ
Gĩa từ đêm ủ rũ
Giấc mộng vừa hư linh

Gĩa từ đời nhục vinh
Khiến lòng ta đau đớn
Những bóng đêm rờn rợn
Trong cơn mơ chập chờn

Năm năm ơi ! điếng hồn !
Ta đem đời đi chôn
Giữa căn phần thiên định
Có điêu linh dập dồn

Chào cơn mưa bình minh
Ướt bụi đường chưa sạch
Một năm đầy thúc bách
Đi dưới bóng nợ nần

Tiếng chuông nào đầu năm
Cầu gì ! trong năm mới
Mùa xuân vừa đi tới
Mới như vừa lui nhanh

Lộc non nhú trên cành
Người ta đành hái hết
Vui gì ba ngày Tết
Trở nặng hồn thương vong

Ta bước từ long đong
Đi tìm miền thanh vắng
Thêm liều cao thuốc đắng
Cố dã tật…được chăng ?…!

Mùa xuân ơi ! mùa xuân !
Thấm đời xuân vắng lạnh
Cơn mưa chưa kịp tạnh
Ướt rét mùa giá băng..

Chào cõi nhục.. vinh..thăng !

(hoa nguyên) Đầu năm ĐD.

Đã đóng bình luận.