Mười lăm năm, dọn nhà… | Hương xưa | Miền Tây thương nhớ | Một mình

Posted: 09/02/2017 in Hà Thúc Sinh, Thơ

Hà Thúc Sinh

Mười lăm năm, dọn nhà…

san_nha_trong_mua

Đóng cửa ra đi khoá đã đưa
Bỏ đây bao nắng với bao mưa
Rêu phong mái đó trăng từng tháng
Xiêu vẹo tường kia gió bốn mùa
Rễ bén đất xưa cây biếc hạ
Hoa quen giàn cũ lá vàng thu
Chao ôi bỏ lại mà đi thế
Tan tác gì hơn lúc tuổi già

 

Hương xưa

quang_canh_dong_que

Cố xứ xa kia đã mịt mù
Xa rồi xa lắm tựa cơn mơ
Lúa mùa duyên thắm tình rơm rạ
Cộng khổ đồng cam nghĩa nắng mưa
Vẫn sáng con trăng từ vạn thuở
Còn hơi vọng cổ của đời xưa
Chiều nay lòng thoảng hương gì đó
Có một ông già nhớ vẩn vơ

 

Miền Tây thương nhớ

cheo_xuong_rung_tram

Da diết miền Tây nhớ nhớ đầy
Xa rồi tâm trí vẫn còn đây
Lạch sông lan khắp luồn trăm ngả
Tôm cá đầy mương xuống hớt tay
Chưa hết tang thương gần cuối kiếp
Giữa khi lưu lạc chớm tàn ngày
Lâu lâu lại mộng mình về đó
Nhưng cảnh xưa thì đã nhạt phai

 

Một mình

mot_minh

Bão tháng Giêng về như bủa vây
Thênh thang nhà rộng mỗi mình đây
Đường trơn lá đuổi theo ngàn lá
Trời nặng mây xà trũng những mây
Lòng bỗng cồn cơn như gió hú
Trí vừa hoang dậy giống mù bay
Chao ôi cô quạnh trần gian tụ
Biết thoát làm sao cái lưới này

Hà Thúc Sinh
Nguồn: Tác giả gửi thơ, tranh và ảnh

Đã đóng bình luận.