Năm ngoái tôi về | Bốn mươi hai năm biền biệt

Posted: 07/04/2017 in Thơ, Trần Vấn Lệ

Trần Vấn Lệ

Năm ngoái tôi về

1.
Năm ngoái tôi về thăm Thới Sơn
Cảm ơn Trời Phật, Thới Sơn còn!
Cù lao nổi giữa Tiền Giang, đó
Xanh biếc trời xanh những mảnh vườn…

2.
Năm ngoái tôi về thăm lối xưa
Nhìn ra sông rộng thấy con đò
Tiếc ơi mình chẳng còn con nít
Để lắng nghe từng nhịp võng đưa…

3.
Năm ngoái tôi về thăm nấm mộ
Ngoại nằm trong đất, nước triều lên
Cây cau trái rụng nằm lăn lóc
Ngoại ngủ yên rồi, Ngoại ngủ yên!

4,
Năm ngoái tôi về thăm Đực Tiếp
Anh chàng Trung Sĩ cứu tôi xưa
Hỏi: Em, sao? Có giàu chưa vậy?
Nó trả lời: Em vẫn lái đò…

5.
Tôi nhớ đò ngang, đò Chín Xía
Nghe tin anh mất đã lâu rồi
Nay thì Đực Tiếp thay người cũ
Khua mái chèo xua đám bọt trôi…

6.
Năm ngoái tôi về thăm quán lá
Ngó cây dừa, ngó mả mồ xanh
Tháng Ba chưa nóng, trời xanh biếc
Gọi tách cà phê…bát ngát tình!

7.
Năm ngoái tôi về, tôi, cái bóng
Cái bàn, cái ghế, cái trăm năm
Cô hàng bán quán cười trong mắt
Vẫn cái hình xưa rất dửng dưng!

8.
Năm ngoái tôi về chỉ mấy hôm
Chỗ tôi thăm trước: Cồn Thới Sơn
Người tôi thăm trước: Em hồi đó
Tóc bạc hay trời đang tỏa sương?

9.
Một đêm tôi ngủ nơi Cồn Thới
Tôi tưởng ngàn năm một chỗ này
Chỗ Ngoại ngàn năm, kìa nấm mộ
Cây sầu riêng trái chín trên cây…

10.
Năm ngoái tôi về thăm, thăm ai?
Tôi thăm mộ Ngoại, nhớ thương hoài
Thăm cây dừa lão cao cao vút
Thăm lại bầu trời…những đám mây…

 

Bốn mươi hai năm biền biệt

Hôm qua, trong đầu tôi nẩy
được bốn câu thơ thật hay
nhủ thầm thôi để sáng mai
tôi vào bàn máy ghi lại…

Rồi, sáng hôm nay lục mãi
bốn câu đó bay mất rồi!
Tôi giống như người giữa khơi
chỉ còn trời mây và nước!

Tôi không có chỗ để bước
(mà tôi đi đâu, đi đâu?)
Tôi cứ bóp mãi cái đầu
Ồ! Té ra mình quên thiệt?

Bốn câu thơ thật tha thiết
lúc lòng tôi nghĩ tới em
tôi nghĩ tới ga Dran
tôi nghĩ tới trăng Ngoạn Mục…

Em ơi vầng trăng đang khóc
tôi nghe còi xe lửa vang
Hôm nay trời nắng chang chang
Buồn ơi hoa tàn nguyệt rã…

Tôi không làm gì được cả
bài thơ sẽ viết cho em
để em buồn mắt thì xem
để em buồn tay xếp cất…

Tôi nghe lạnh trong tròng mắt
Tôi nghe bứt rứt bàn tay
Tôi làm được gì sáng nay?
Con bướm không về trước ngõ…

Tôi đứng dậy khép cửa sổ
Tôi khép lại nhé trời xanh
Tôi khép lại nhé Dran
Những bông quỳ vàng tôi nhớ…

Thế là một năm rồi đó
tôi hứa về thăm Quê Hương
tôi hứa không để em buồn
…mà bốn câu thơ đã mất!

Tôi làm gì đây, thưa Phật?
Nhang tàn. Tro rụng. Gió bay…
Rồi tôi cũng giống như ai
Bốn mươi hai năm biền biệt?

Trần Vấn Lệ
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.