Quảng Bình quan | Từ độ xa người | Ở lại chút tình quê |

Posted: 28/04/2017 in Huy Uyên, Thơ

Huy Uyên

Quảng-Bình quan

Sau làng là những mái tranh
đồng xám xanh và bãi đá
em mang tình tôi ghé chợ Ba-đồn
để đàn trâu quê Ròn ở lại
sao lòng quá nhớ.

Tình ai ấp e cười nghiêng nón lá
sông dưới kia bồi lở chia hai
sáng nắng lên trông em rạng rỡ
xa Cảnh-dương rồi em có nhớ ai.

Nhớ lắm tình em phà đêm Gianh
vết thương đem treo đầu ngọn núi
đèn hắt hiu tội nghiệp chi đành
qua sông tim người buồn gió thổi.

Dốc cao em nhẹ bước Lý-hòa
mắt sao ngủ dưới chân đèo Đá-nhảy
bãi cát vàng đời xen màu phù-sa
nắng hồng đậu môi ai về Đồng-Hới.

Chân người thoắt dịu dàng đồi cát
em thả theo tình xóm nhỏ Quán-hàu
bát phở khói bay chiều chất ngất
ly cà phê cay đắng duyên trao.

Thuyền tôi đêm nay xuôi Nhật-lệ
đò em có về đậu lại bên sông
ở Bảo-ninh cầm tay em kể
đạn bom xưa cháy đốt căm hờn.

Rực rỡ mai chiều lấp lánh dòng sông
ngày ấy xa rồi thời đạn lửa
thôi Quảng-bình-quan có luống đợi mong
cất tim ai nỗi niềm nhung nhớ.

 

Từ độ xa người

Đồi cát đầu làng kề bên ga tạm
tôi chùng lòng mỗi lúc chiều vương
em rạng rỡ môi cười trong nắng
hai mắt em hoài lúng liêng.

Từ em xa tôi về phương Nam
bỏ ai tháng ngày ngẩn ngơ quanh quán
nhớ em những lúc chiều buồn
tàu qua ga sao tôi mãi đứng.

Từ khi tôi là lính chiến
đã bao lần đi kiếm tìm em
Phố Tam-Kỳ bơ vơ đêm trăng muộn
Chu-Lai xa ngày tháng nổi chìm.

Gặp lại nhau nước mắt bể dâu
em qua sông đò đưa người khác
vẫn nhìn tôi hai mắt dấu sầu
nắm tay hình như em khóc.

Bên sông Hàn tiếng ai buồn hát
bài tình đau “Thu hát cho người”
bao năm gặp nhau rồi lạc mất
để em hoài in đậm tim tôi.

Căn-cứ buổi chiều tình treo cao
hàng bạch-đàn bên kia rụng lá
thương em đi ôm mối tình đầu
để khi xa mang hoài nỗi nhớ.

Bước chân xưa nghe đâu tới Mỹ
tôi ghé qua nhà ru hát con em
đường vắng chao khuya đèn đường Thanh-Thủy
mai xa thôi hai mắt em… buồn.

Mấy mươi năm chia biệt mối tình
em theo chồng về bên kia biển cả
tôi chốn quê mãi đợi chờ mong
tháng ngày trong tim
nghe lạnh nhiều trở gió.

Trời Pennsyl mây bay đâu đó
có làm em xao xuyến cô đơn
ngày đó hình như tôi ngỡ
mới hôm qua gây nhớ vào hồn!

Thôi tôi đã mất em luôn
nơi quê người em quanh đời hiu quạnh
kể chi em những chuyện sầu vương
mail cho em kèm khúc ca “Lời buồn Thánh”

Lạy Chúa ba ngôi dòng đời lưu lạc
trần gian chưa đi trọn hết đường trần
mai bên nghĩa-trang ai đứng hát
tiễn đời nhau
hoàng hôn hoàng-hôn phủ trên sông.

 

Ở lại chút tình quê

Còn lại nơi anh
thôn làng bờ ao giếng nước
là những chiều kỷ-niệm lên xanh
là con đường đê in chân ai bước .

Trong vườn xưa gặp em từ thuở
chùm hoa ly nở đỏ cháy quanh tim
nắng chiều bỗng vàng từ dạo đó
chơi vơi đêm ai mãi đi tìm.

Có phải em về dấu kín đời tôi
cánh nghiêng bên trời che khuất
tôi hằng mong có một ngày về
nhìn em buồn bên vườn chải tóc.

Mênh mông hồ, sương chiều xa xứ
quán cà-phê ngủ giấc mê ngày
áo trắng xưa phai người có nhớ
cuộc tình rồi trôi như gió như mây.

Có phải em về bên sông mắt đỏ
tôi bạc lòng theo hạnh-phúc sương sa
em để lại trong tôi nhung nhớ
bên hàng cây xưa nép bóng đợi chờ.

Từ em đi bỏ lại thị thành
về với mùa gió lào cát trắng
chùm bần xưa chao nước ven sông
em buồn hái trái sầu chôn dĩ vãng.

Xóm nhỏ nằm dưới đồi cô quạnh
em bước đi ai đứng đợi tàu
thơ thẩn quanh ga, vẫy tay chia hai đời sao buồn lắm
phút hẹn hò cũng vội qua mau .

Sóng dưới chân đê xao xiết nỗi dịu dàng
làng quê bao tháng năm chờ đợi
tóc em xưa thơm mùi hoa bưởi
hoa khế tím chiều mong đợi tôi sang.

Buổi ấy em về bên ga nhỏ
thương người đi nhớ tiếng còi tàu
sân-ga-tạm buồn đưa mắt ngó
cát trắng bờ đau xót tim nhau.

Em từ đó xa tôi, chiều nắng tắt
đường tàu cũng ngút mắt xa trôi
tôi bên cầu xưa lòng quặn thắt
xao xác gà trưa đón một người về.

Mắt em còn bi-ve lung linh
những hàng thông buồn chiều cô quạnh
trăng vàng rơi ngọn tre treo nghiêng
còn trộm nhìn ai sao trời đen nhánh.

Tôi chôn tình em nơi quán nhỏ
dấu trong tim một ký ức buồn
sông thả tình trôi về cùng núi
tàu mang đi
xao xuyến mảnh tình đêm.

Huy Uyên
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.