Huế thả buồn vào trái tim em | Đêm uống rượu với người-tình-cũ ở Huế | Em và cuối thu ở Huế

Posted: 13/10/2017 in Huy Uyên, Thơ

Huy Uyên


Thiếu nữ trong thành nội
dinhcuong

Huế thả buồn vào trái tim em

Đã về lâu rồi mùa trở gió
Quán cà-phê từng giọt mưa buồn
Vườn ai lao xao từng cánh lá
Hình như trời đất Huế xa hơn.

Bây giờ em có nhớ Huế hay không?
Đã lâu rồi đền đài rêu mọc
Lối chợ Đông-Ba nép bóng sông Hương
Về cồn Hến sao sầu muốn khóc.

Bao nhiêu năm rồi xa chân bước
Cầm trên tay ký-ức ngày vui
Ngỡ người cùng lửa đêm ấm cháy
Hong đời nhau khuya sớm đi về.

Chờ Huế lên mai giọt nắng hiên nhà
Em quay lại dỗ dành hương phấn
Ngày xưa ta đợi bến Vân-Lâu
Đò qua rồi ta hoài mãi đứng.

Hương hoa lài trong vườn thơm ngát
Từng giọt mưa mái ngói dịu-dàng
Từng đóa trà-mi, hải-đường chớm nụ
Để lòng ai ngơ ngẩn nhớ cùng thương.

Cuối vườn xưa mẹ còn hái nhãn lồng
Bên giếng khế còn đầy trái ngọt
Mới ngày nào cầm duyên mới qua sông
Để tôi làm loài chim tắt giọng hót.

Đêm Huế bên này cầu Gia-Hội
Thả đò trăng Vĩ-Dạ bóng người xưa
Mùi cốm non, ngát thơm tình duyên mới
Đường thôn ai còn hong mái tóc thề.

Huế thả buồn vào trái tim em
Cả đời ôm mối tình tuyệt-vọng
Ngày đứng bên cầu ta trao nụ hôn
Mãi đến giờ vẫn còn cháy bỏng.

Vừa đi vừa nhìn trời đất Huế…

 

Đêm uống rượu với người-tình-cũ ở Huế

Thôi em về đi ta chén cuối
Bao năm huyền-thoại đã xa rồi
Ngồi Đập-Đá sầu trôi Vĩ-Dạ
Đoạn cuối cùng hai ta chia tay thôi.

Hình như trong mắt em cười
Sao lệ nhỏ làm hồng thêm đôi má
Nước dưới chân cầu mãi vờ trôi
Tình đã bỏ đi xuôi theo biển cả.

Ta rượu say giọt buồn cố-xứ
Bạn bè ra đi nào có quay về
Gột sầu trôi hoang ngày tháng cũ
Mặt đăm buồn cạn chén ly bôi.

Đêm trôi nghiêng em đứng nhìn sông
Hồ em dấu chuyện tình mà lệ nhỏ
Những cặp tình-nhân hôn nhau cuối đường
Quên hết cả đất trời của Huế.

Em gởi về Thuận-An nỗi nhớ
Bên đồi Tuần trời tím vàng thu
Đã lâu chôn tình sâu nấm mộ
Để đêm say biết mấy cho vừa.

Giá đừng gặp nhau ở Huế khi về
Trên bàn còn sót ly rượu độc
Tuổi thanh-xuân ngày tháng qua đi
Cuối cuộc say hình như muốn khóc.

Gởi lại em nữa đời với Huế
Đêm nay ngồi uống rượu với người xưa!

 

Em và cuối thu ở Huế

Em dấu chuyện tình trong đáy mắt
Chiều sông trôi em đứng bên sông
Mấy mươi năm kể từ dạo đó
Sót lại đời nhau một giọng cười buồn.

Mùa thu Huế và những cơn mưa
Hắt chiều từng ánh đèn vàng vọt
Hai ta nhìn phố lạnh buồn
Môi hôn xưa, một thời đã mất.

Mùa thu chao nghiêng trời kỉ-niệm
Bao tháng ngày một giấc chiêm-bao
Cuộc tình rồi xuôi trôi về biển
Bỏ đời nhau quên lối xưa về.

Em cả đời một thuở chân trần
Sông chao thuyền người một bóng
Có chờ tôi về kịp không
Ở bến xưa quạnh hiu nước mắt cháy bỏng.

Rồi một ngày lùa tóc bay cùng gió
Bóng em lặng lẽ qua cầu
Tình sương câm mặt trời đi ngủ
Nép kín đời tím tái trong nhau.

Bên ngoài gió đổi chiều
Nỗi đau ùa về cùng khắp
Có phải tim người mọc rêu
Ngọn đèn đã tắt.

Mưa Huế chậm buồn qua khung cửa
Vàng vọt nụ hôn môi cuối đường
Que diêm nửa đêm cháy đỏ
Lối cũ đi về mù sương.

Mưa, mưa dấu lạnh vào hồn
Ngày còn yêu nhau em má đỏ
Nụ cười quanh mắt đuôi lá răm
Thuở đó hai ta đong đầy nỗi nhớ.

Trần truồng rong rêu của rắn
Cánh đồng tím màu mưa
Tim người còn lắng đọng
Nhớ em ngửa mặt nhìn trời.

Có phải ngày em bỏ đi
Nổi buồn ngậm tăm nỗi nhớ…

Huy Uyên
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.