Chùm tứ tuyệt 24 năm xưa

Posted: 29/11/2017 in Nguyễn Khôi, Thơ

Nguyễn Khôi

Yêu

Vì nỗi thương nhau…chẳng nói gì
Lặng im giữa lúc phải chia ly
Ừ thì như gió trong cơn bão
Nổi sóng lòng riêng lệ đẫm mi.

Đau

Người tưởng vô tình…chẳng thấy đau
Lặng đi…thôi biệt mối tình đầu
Trớ trêu ngày trở về phố cũ
Trăng gió hương tình lại quyến nhau.

Hoa sữa

Hoa Sữa thơm rồi, hoa Sữa ơi
Ai đi xa vắng mãi phương trời
Chiều nay Hà Nội heo may gió
Hoa Sữa thơm lòng thương nhớ ai.

Đời

Đời một bên. Ai một bên
Ta đi dọc phố gió thu mềm
Yêu đương như thể đời không tưởng
Ngan ngát lòng ai đến dịu êm.

Mưa nguyệt thẹn

Mưa dưới trời trăng – Nguyệt thẹn thò
Mênh mang sông nước chiếc đò đưa
Nàng chở ta đi hoài bến nhớ
Mưa tưới trăng mờ- Nguyệt mộng mơ.

Cõi vĩnh hằng

Ngày tiễn Người đi vào sương khói
Chợt hé trông Thế giới vĩnh hằng
Văn chương chôn chặt, tình một khối
Đêm thu Nguyệt bạch gió đùa trăng.

Thu

Chiều qua nắng gắt những mong thu
Sớm ra trời lạnh gió sương mù
Thoảng đâu hoa Sữa thu đem đến
Để cả Đô thành thơm ngất ngư.

Hòn vọng phu

Người hẹn ta rồi…Người chẳng đến
Chỉ mây, chỉ gió, chỉ trăng…hờn
Trời cao, đất rộng quay vòng…biến
Xương thịt SẦU yêu hóa núi non.

Mộng

Người mộng Kinh kỳ, ta mộng Quê
Nhớ thương nhen lửa đốt sao Khuê
Thuyền yêu đến bến sông Ngân đậu
Mượn gió sao Kim để trở về.

Xóm cũ

Người hẹn ta về thăm Xóm cũ
Người ta yêu đã hóa vô hình
Thoáng trong ngọn khói chiều nhen lửa
Phơ phất hồn ai mộng hiển linh.

Nguyễn Khôi
1993
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.