Sài-Gòn mùa đông về sớm | Đêm Sài-Gòn trở gió | Ở ngã ba Newcastles nhớ Sài-Gòn

Posted: 04/12/2017 in Huy Uyên, Thơ

Huy Uyên

Sài-Gòn mùa đông về sớm.

Phải mưa qua Lăng-Cha-Cả?
Khói thuốc thả vàng trên tay
Đêm đậm đen theo bóng tối
Em, tôi xa biệt bao ngày.

Bà-Chiểu mùa này đầy sương
Mặt trời Sài-Gòn ngủ sớm
Hai ta bước lặng đèn đường
Ngẩn ngơ theo từng chiếc bóng.

Hàng Xanh ngã năm, ngã bảy
Vòng tay khép chặt Sài-Gòn
Môi hôn ngọt tình cuối phố
Lặng buồn cầm giữ đông sang.

Nửa đêm chuyến xe cuối cùng
Mưa về Sài-Gòn ngái ngủ
Cửa sổ nhà người âm thầm
Bước khuya lối về vàng-võ.

Tim người treo hoài nỗi nhớ
Còn lại trong hồn vết thương
Đêm nay Bến-Thành trở gió
Ngoài kia ấm lạnh trăm đường.

Đợi em đông cũ quay về
Quán (La) Pagoda lặng lẽ
Trên bàn ly rượu không người
Nhạc lòng sao nghe buồn thế.

Dịu dàng Sài-Gòn hơi thở
Trong ai một ngày chạy quanh
Lê-Lợi giờ này mê ngủ
Sầu mãi đêm nay cháy lòng.

 

Đêm Sài-Gòn trở gió

Nghiêng đêm sài-Gòn trở gió
Quanh đường Lê-Lợi hơi sương
Để lại trong tim buốt nhớ
Con tàu đổ ga Hòa-Hưng.

Một mình trước chợ Bến-Thành
Vắt sầu lên vai ngậm đắng
Thoáng đâu giọng ca quá buồn
Xa rồi bến xe (lam) chợ lớn.

Hai năm, ba năm đi mãi
Tóc người một thuở gió bay
Bao giờ ngày em quay lại
Uống (cùng) anh ly rượu đêm say!

Trên cao có tiếng gọi người
Xưa ơi Sài-Gòn cổ-tích
Tôi người lữ-khách đêm trôi
Cả đời còn đâu được mất!

Cõi của riêng em bóng nhỏ
Đêm đi đốt cháy nặng lòng
Hẹn hò thôi rồi khép lại
Vờ trôi đời cuộc hư-không.

Đêm nay Sài-Gòn cuối cùng
Tháng chạp mưa qua xóm nhỏ
Cuối dốc người còn bâng khuâng
Đợi ai lòng sao đầy nhớ.

Một mình chuyến buýt nửa đêm
Trả lại em lời đã hứa
Rằng tôi về kịp mùa xuân
Sân bay ngậm ngùi hai đứa
Bơ vơ trời đất Sài-Gòn…

 

Ở ngã ba Newcastles nhớ Sài-Gòn

Ở đó những hàng phong chiều
Giờ em làm gì ơi H.
Quạnh quẽ ngã ba hắt hiu
Bao năm rồi còn được mất?

Ngày đi gió lùa trên tóc
Mắt em từng giọt buồn rơi
Sân ga có làm em khóc?
Hai ta bàn tay xa rời.

Tháng ngày quán chợ ven đồi
Ruổi dong cầm lòng hai buổi
Ngờ đâu một thuở xa xôi
Theo ai đi em có nói.

Ngày qua Niagara buồn cùng thác
Ngã ba tôi lặng lẽ nhìn
Gặp lại mười năm nhắc khẽ
Khi nào anh ghé thăm em?

Ở Mĩ mà anh chạnh lòng
Từ Cali đành lỗi hẹn
Phone em Little-Saigon
Vĩnh-biệt tình em sông biển.

Xa xôi Sài-Gòn gởi lại
Cách chia thôi tạ lỗi người!

Huy Uyên
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.