Khóc bạn văn Hàn Song Tường

Posted: 18/01/2018 in Nguyễn Thị Thanh Bình, Thơ
Thẻ:

Nguyễn Thị Thanh Bình


Nhà văn Hàn Song Tường (1950-2018)

Vậy là thôi rồi,
bạn tôi đã vội bỏ mặc trần gian cách đây hai ngày
sau khi chừng như đã bẻ gãy bàn phím quá lâu
hệt như một trang sách đã không còn buồn mở ra
không còn mở ra một lần nào được nữa, trong đời

Vậy là hết rồi,
hai ngày tôi im sửng cúi đầu như một người hàng phục định mệnh
linh hồn bạn tôi nghe nói đã phiêu hốt, khi trí não đâu còn làm việc nữa
mà thân xác vẫn cứ phải ấm nóng như chưa muốn đoạn lìa, bởi những dây nhợ của bệnh viện
một khi sự sống chỉ được đếm từng phút từng giây thời gian
thì cũng cầm bằng như một khởi sự
cuộc hành trình về nơi vô tận 
cây số hội ngộ đầu tiên của thiên thu là nơi chúng ta phải đến
ai cũng phải đến đó và không còn đi đâu được nữa phải không
cho dẫu linh hồn của bạn tôi có bị níu kéo mắc nạn
thì nghĩa lý gì của những hắt hiu biến hóa không cùng
cuộc đời của một nhà văn khi đi rồi
hẳn chỉ có những cuốn sách những tác phẩm thực sự
mới hòng có dịp mọc nhánh đơm từng hoa trái
trường sinh

Vậy là mất rồi,
cho dẫu bạn tôi không đến nỗi xẹt ngang cuộc đời như sao băng
hơn 60 năm cuộc đời thì không còn là hưởng dương nữa
hẳn nhiên không ai chọn được giờ thiêng nào bạn sẽ ra đời
cũng như đâu ai biết giờ giấc nào bạn sẽ ra đi
chỉ có điều bạn và tôi sẽ rất dễ dàng chọn cho mình giấc mơ nào để ôm ấp
bạn tôi hốt dưng ra đi cùng một múi giờ với người lãnh tụ da đen Luther King: 15/1
một người đã ôm giấc mơ tự do của Mỹ, và đi đến cùng với tiếng thét vang trời “I have a dream”
vậy giấc mơ Việt Nam của bạn tôi là gì
lẽ nào chỉ đơn thuần là được yêu tiếng mẹ đẻ suốt đời
và cũng đã cùng tôi với GS Đặng Phùng Quân chủ trương Gió Văn
lẽ nào những ngày cuối cùng của đời mình ở thời đại chúng ta đang sống vẫn còn có một tên lãnh đạo gương cao thứ chủ nghĩa da trắng
nói chi đến chuyện nhân quyền nhân phẩm cho một đất nước nhược tiểu bên kia bờ Thái Bình Dương
bạn thân ơi, Huế Sài Gòn Hà Nội đâu còn không khí văn nghệ văn gừng gì nữa
để có lúc Hàn Song Tường, Đặng Phùng Quân và tôi mong được trở về
dù chỉ để uống ly cà phê đắng với người anh em.

Nguyễn Thị Thanh Bình
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.