Đêm Vũng Tàu nghe Thái Thanh hát | Lặng lẽ mùa đông | Quán nửa khuya

Posted: 30/01/2018 in Hồ Chí Bửu, Thơ

Hồ Chí Bửu

Đêm Vũng Tàu nghe Thái Thanh hát

Lạ gì tiếng hát khói sương
Lời ca như giết đoạn trường trong ta
Ngước nhìn biển rộng bao la
Con thuyền vô trạo một ta một mình

Tiếng ca từ cõi vô minh
Vang trong tâm thức chút tình lãng phai
Lời ca rụng nốt trang đài
Bay bay trong gió nỗi hoài cố hương

Ừ thì nhắc để mà thương
Tượng đài âm nhạc hồn vương sông hồ
Tặng người một bản tình thơ
Trăm năm nhìn lại tình cờ. Thế thôi..

 

Lặng lẽ mùa Đông…

Rất lặng lẽ – một mùa đông sắp hết
Gió giao mùa làm cái lạnh se môi
Cũng lặng lẽ – một mùa xuân sắp đến
Đến hay đi vẫn nhịp chảy dòng đời

Ta xuống phố, nhìn tóc dài, tóc ngắn
Có gì đâu ? Khi nhìn chậm một người
Như giọt rơi đầu ngày – cà phê đắng
Bỗng thấy mình trở lại tuổi đôi mươi

Đốt điếu thuốc cho cay xè đôi mắt
Áo hoa vàng khi nắng rớt trên vai
Thời tuổi nhỏ ta lao vào đuổi bắt
Một cái gì không có ở tương lai

Cô hàng nhỏ – ly cà phê uống vội
Em thấy gì trong nắng mới mùa xuân
Ngơ ngác làm chi – cho ta thêm tội
Tóc thề chi? Ta lạc giữa muôn trùng

Khe khẽ nhé, mùa xuân về rất chậm
Bên góc đời ta ngồi nhặt hoa rơi
Cứ nhầm tưởng tim mình như tĩnh vật
Nào hay đâu vẫn rung động tuyệt vời.

 

Quán nửa khuya

Quán khuya – ta ngồi lừng khừng
Cô em quán nhỏ nửa mừng nửa lo
Mừng vì có một mối to
Lo vì uống đã rồi co chân chuồn

Quán khuya – có gã quá buồn
Ngồi hong kỷ niệm diễn tuồng thế nhân
Góc đời một chút bâng khuâng
Vườn xưa lối cũ chưa lần ghé thăm

Người từ một cõi xa xăm
Gởi hương cho gió rơi nhầm tim ta
Hỡi ơi ! Cuộc sống ta bà
Tự nhiên cột chặt chắc là thiên duyên

Nửa khuya – rượu chảy triền miên
Nửa khuya – thơ chảy qua miền vô ưu
Gởi người như một lời ru
Nhận đi – vì bởi thiên thu cuộc tình…

Hồ Chí Bửu
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.