Tuổi của em con gì | Bạn ơi làm tiếp với tôi bài thơ

Posted: 06/02/2018 in Thơ, Trần Vấn Lệ

Trần Vấn Lệ


Thiếu nữ
Nguyên Khai

Em là người không tuổi vì em là mùa Xuân!
Mùa Xuân không có tuổi, năm nào cũng có Xuân!

Em nhất định nói “Không! Em tuổi gì, đố đó!”
Hôn tai em đáp nhỏ: Tuổi Con Gái phải không?

Ôi hai môi em hồng! Mùa Xuân con bướm đậu!
Hai tay em níu bấu trái tim anh rách bươm!

…giống như là Nước Non anh đưa hai tay níu
…rồi đời xa muôn kiểu! Năm đó, năm Con Gì?

Năm bảy lăm: Chia Ly, anh đi vào Cải Tạo
em đi ra biển máu…Năm đó…năm chửi thề!

Bao người đi không về, bao người đi biệt tích.
Một năm không nhúch nhích, con gì mà nằm im?

Thưa em, đó con tim, nó rách bươm đau đớn
…những đứa nhỏ hết lớn, những người già quên Xuân…

Trời đầy bóng phù vân, người ta quên cả tuổi
Mười hai con giáp đuổi, mười hai con giáp đi…

Chúng ta chẳng còn gì, đúng như Tổng Thống Thiệu (*)
Uổng một đời lo liệu, tiếc gì buổi tan hoang…

*

Mười bảy em sang ngang, em vội vàng chi thế?
Bao nhiêu năm dâu bể, tuổi gì hỡi Việt Nam?

Tôi nhắm mắt, mơ màng, nghĩ mười hai con giáp
…chỉ là con bọ cạp, cạp nát hết núi sông!

Rồi nhớ môi em hồng…nhớ cầu vồng mưa tạnh
Em muôn đời lóng lánh Tuổi Con Gái Hồn Nhiên!

Người làm lịch trót quên để tuổi em trong đó
thì muôn đời anh nhớ…em hỏi câu dễ thương:

“Tuổi của em tuổi con…con gì đố anh biết?”
Chao ôi mai là Tết, người-xưa-bến-đò-xưa…

(*) Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu để đời một câu đúng:
“Quốc Gia thắng tất cả còn, Cộng Sản thắng mất tất cả!”.

 

Bạn ơi làm tiếp với tôi bài thơ

Năm nay…vui biết chừng nào:
Lễ Tình Yêu rớt đúng vào đầu năm!

Đầu năm: Khai Hội Mùa Xuân!
Lễ Tình Yêu của tình nhân tuyệt vời…
Gặp nhau tay bắt miệng cười,
một ngày đáng nhớ, một đời đáng yêu!
Cảm ơn trời đất thật nhiều,
cảm ơn chim én bay xiêu mái lầu…
Nói gì đi, dẫu một câu:
Tình Yêu mình để trên đầu nha em!
Em cười, kìa nụ cười duyên!
Anh cười…ngó cặp chim chuyền trên cây!
Người yêu người tay cầm tay
Nụ hôn ngập mặt, tình đầy trong tim…

*

Nói gì…đừng có đứng im
mà cây ngả bóng, trăng chìm, nước trôi…
Thơ tôi không thể cạn lời
Tới đây xin để mọi người làm thêm…
Tôi nâng vạt áo dài em
thấy lung linh nắng: một thềm nở hoa…

Trần Vấn Lệ
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.