Thành phố lạ | Tháng ba, ký ức Sài Gòn | Đêm bắt đầu đứng dậy

Posted: 15/02/2018 in Phạm Hồng Ân, Thơ

Phạm Hồng Ân

Thành phố lạ

Tôi lạc vào một thành phố lạ kỳ
những con đường đầy sắc màu biểu ngữ
những hàng cây xanh thấp hơn dinh thự
che kín xóm nhà mái lá tả tơi
tôi đứng bên này thấy cảnh ăn chơi
trong khi bên kia dân moi thùng rác
giữa đêm khuya bỗng giật mình ngơ ngác
cô gái gõ phòng khêu gợi bán trinh.

Tôi lạc vào một thế giới động kinh
nơi thờ Phật, nhạc xập xình nhảy nhót
người mặc áo tu hát tình ca lảnh lót
chỗ ma chay mướn vũ nữ cởi truồng
thầy giáo bỗng dưng thành kẻ bất lương
giữa lớp học diễn trò dâm dục
hoa hậu, hoa khôi đổi vinh thành nhục
rao bán xác thân để lấy đô la.

Tôi lạc vào một đất nước phồn hoa
xây dựng mãi những tượng đài ngàn tỷ
lễ hội triền miên tháng năm không nghỉ
dinh thự nhiều hơn trường học, nhà thương
quán nhậu mọc lên lấn chiếm lòng đường
tiến sĩ, cử nhân tràn như lá rụng
đầy tớ cho dân mặc toàn áo thụng
chủ nhân còng lưng móc bọc, lượm lon.

Tôi lạc vào những cảnh xiếc héo hon
học trò đến trường đu dây qua suối
cô giáo co chân trong từng cái túi
luyện khí công vượt núi qua sông
chờ đợi cây cầu dựng mãi chưa xong.

Tôi lạc vào thứ thiên đàng ảo tưởng
một thời gian lùi lại cả trăm năm…

(Hiên Thư Các, 15/09/2017)

 

Tháng ba, ký ức Sài Gòn

khúc hát ai gọi Sài Gòn. thức dậy
giọng thiên kim. rượt. tiếng ve sầu
chót vót là em. cuộn tròn ngữ điệu
thả thơ. tràn. lòng phố. đêm thâu.

Sài Gòn trở mình. tháo bỏ cùm gông
lau sạch bẩn. những lằn roi nô lệ
khúc hát ai. níu mây trời. bềnh bồng
xao xuyến đóa quỳnh lan nở trễ.

rét mướt ta. cuốn dòng tình cũ
quán cà phê. chờ Phú Thọ lên đèn
chuyến xe lam. chở vầng trăng vừa nhú
nặng lòng ta. mùa lũ chữ. linh thiêng.

vẫn chưa quên. con đường Phạm Ngũ Lão
tòa soạn Văn. hé cửa. đón thơ em
mưa lấp ló. ngoài sân. thành giông bão
trầm trong tim. một nỗi nhớ ướt nhem.

khúc hát ai lung lay. trời Tân Định
và xót xa. tên thảo khấu ngang tàng
hẻm Xóm Chùa. khói quyện hương. bịn rịn
hiền thục em. ma quỷ bỗng nghiêm trang.

hoàng hôn treo mặt trời. ngang đỉnh gió
mong manh em. như sợi nắng. chiều tà
ai dựng chi cầu chữ y khốn khó
là cầu yêu. sao còn rẽ. chia ba?

Sài Gòn thức. Sài Gòn chưa nhắm mắt
vì bên em còn hồn nước. lung linh
vì bên anh những lằn roi. khắc bạc
chưa nằm im trong hồi ức. an bình.

(Escondido, 04/03/2016)

 

Đêm bắt đầu đứng dậy

Tôi thấy đêm bắt đầu đứng dậy
phơi xác tình lên những cột thơ trời
chữ và nghĩa tung hê
nhồi lồng ngực từng cơn động tình cường tráng
Tôi hiểu lời đêm
chắp nối đoạn hàng ngàn năm văn phả
đoạn/dài /sấm ngữ biển đông
đoạn/lớn /tông ngôn sông núi
lời đêm truyền đến ngày
lóe sinh khí cho mặt trời mọc đứng
lời hóa hịch cơ đồ
nổ sấm sét trên đầu giặc phỉ
Tôi trườn lên đêm bằng khát vọng thanh niên
khuấy chí khí thành cọc thiêng dưới biển
đêm Bạch Đằng bừng sáng
tàu giặc treo lũng lẵng cột thơ trời
chữ và nghĩa quấn nhau
trên khoảnh khắc lầy vết thương lịch sử
Tôi tỏ tình đêm
bằng nhiệt huyết của ngày
bằng phẫn nộ của mặt trời mọc ngược.

(Escondido, 25/06/2014)

Phạm Hồng Ân
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.