Ichi | Kiếm gió ichi | Bợm | Rượu khóc

Posted: 26/02/2018 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn

Ichi

xem zatoichi

ngọn gió săn đuổi
kẻ lang thang tới giờ tận tử
trên đồi mưa

rỏ xuống
máu
rơi xuống rơi xuống
rơi
vực kiếm mù
miền đất liên thủ
lá cỏ mực bầm ngộ sát
vết thương tươi
bàn tay thầm huyết nhục
chống đỡ hoàng hôn thép
không có ai
một mình
không có ai khóc mình
gió sát thủ
không oán cành rơi
bông súng dẫn đường
về miền cô đơn cố cựu

17.8.2017

Kiếm gió ichi

“hoa mận đã nở
đào chưa đơm bông”

gởi tặng hoàng ngọc-tuấn

tiếng đàn khô. trầm
nói nhát gừng như thịnh nộ vào hư không
hấp háy mắt nếm
hương trà
và hơi kiếm. rợn

điđi. gió lùa thân đi
vông mộc lộp cộp trên đường
chéo quai hàn thủy
gõ gõ gõ
trống. phách
khi xưa còn bé trái tim non
bài ca học thuộc lòng mẹ bảo
giang hồ như một bãi phân trâu
coi chừng dẫm phải
hoa thài lài

[ lá rơi không hận gió ]
chuột rút chân vòng kiền
xâm một ngọn ứa rịn
màu đỏ
đừng mang huyết thống trở lại
tai ương nơi bọn người lĩnh xướng
màu đỏ
xin cung cách núi rừng hương sắc cây trái chín ửng
bụi gai vẫn nằm mêmê một góc
như ký tự
thời gian. trôi

lũ ăn mày niệm kinh râm ran
tiếng ống tre nghe nước chảy
vẫn đàn khô. róc. chình chùng
tóc mai chải dài xuống hom bát
quấn phục thân cổ
phà nóng thở mờ ngân kính
nhắm tịt mắt
thiên lôi trên đầu
chỏm. mai sau

14 dec. 2012

 

Bợm

bữa ni tới phiên đây
bàn tròn làm chủ xị
rượu. sẵn đó xin mời
nhậu chừng nào mút chỉ

mình tha hương rầu quá
xui đàn đúm như vầy
một năm vài chục cữ
chẳng chết một thằng tây

làm cho xôm chút coi
lo chi thiếu đồ mồi
sợ nửa chừng hết rượu
làm mất hứng cuộc vui

bạn cười: khéo lo xa!
đây đâu phải bên nhà
rượu trà ôi thiếu giống
chỉ việc móc tiền ra!

đất nhà, đích bợm nhậu
qua đây lại tửu đồ
đông tây rồi cũng rứa
đời biết lặn về mô?

thì nương nhau mà lết
anh buồn níu anh say
rượu vào. ngôn cứ xuất
cà kê cũng hết ngày

ngày mai ôi ngày mai
dòm quanh nỏ còn ai
cuộc tàn như trận chiến
nhìn ta. chợt thở dài

e có mòi vĩnh biệt
chú mày, bợm nhậu ơi!
cứ tà tà đụng riết
cũng có ngày đứt hơi

 

Rượu khóc

tặng Phạm Đình Cường

rượu trói chân vào câu nhã hứng
ngồi quanh chưa đủ mặt vong thần
đã ngâm mỏi giọng hồn bi thiết
đêm dài sương khói cũng tà huân

ô hay. uống rượu làm sao khóc
kẻ rưng rức lên ngấn lệ đầy
còn ngươi cảm khái đời cô độc
khói ảm chưa vàng những ngón tay

ai hát bài ca người nô lệ
tự do bốc cháy lửa cung đàn
đời như nhát búa nghìn cân nặng
một thoáng sinh cầu cũng nát tan

gặp đây chưa thỏa giang hồ vặt
mai người trở lại chốn huyền lâu
thuyền mây tan tác bao giờ ngộ
đâu quán hà giang, giải kiếm sầu?

1983/1985, trích Viễn Phố (có hiệu đính)

Hoàng Xuân Sơn
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.