Huế | Em có về phố cũ

Posted: 19/03/2018 in Huy Uyên, Thơ

Huy Uyên

Huế

1.
Gió thổi những hàng thông trên đồi
hương rêu chìm pha màu nắng
niềm vui thoáng về Châu Ê, đá núi ngậm ngùi trôi
Huế lung linh sắc chiều im lặng.

Giấc mơ khói sương đất trời
hạnh phúc người bỏ đi từ thuở
chất đầy cô đơn ở đâu lại ùa về
đợi chờ ai mà Huế thương Huế nhớ.

Rượu say từng đêm bên bờ Đập Đá
Vĩ Dạ dưới kia thuyền chở đầy trăng
khuya dỗ giấc mơ một mình chiều Bến Ngự
những ngày xưa sao Huế quá đau buồn.

2.
Sương muối, mưa phùn mùa xuân ở Huế
chợ Đông Ba bên sông ngậm ngùi im
chao lòng người lên Mai Thúc Loan đứng ngó
nước chảy về đâu mà người ngậm ngùi nhìn.

Em từ đạn lửa Mậu Thân
thành sầu tan hoang sụp đổ
tôi theo quân về bên thành
nhìn đồng đội chết bên đường
loang ngập máu.

Huế của tôi bao năm quay lại
tường vôi mái ngói đỏ tan tành
bờ đông bờ tây lửa cháy
Trường Tiền nhịp cầu đã gãy
dưới trời người đứng khóc than.

Mùi thịt xương cháy xém quanh da
đốt luôn tim đôi tình nhân của Huế
phố tiêu điều chìm khuất ngày xưa
giọng của người xót đau đời đất đá.

Vết tích mang hoài đọng sâu kỷ niệm
quê hương máu chảy xót lòng
bên hào chôn bao đời lính trận
ngẩn ngơ ai nỡ
bắn chi nhau để lạnh mấy trời xuân.

Đêm qua ai nằm chết bên đường
từng đoàn người B40, AK vội vã
Gia Hội điêu tàn cuối giòng Hương
tiếng đạn nổ thay chuông chùa Diệu Đế.

Hỏi đất hỏi trời tan tác
lời người trăn trối hoảng kinh
quạnh vắng ai bỏ đời lìa thân xác
nghẹn ngào rơi tuôn nước mắt trần gian.

Huế giao thừa Mậu Thân
súng trận AK lựu đạn
bao vây Tây Lộc, Đông Ba tấn chiếm nội thành
Kim Long, Bao Vinh chìm đắm.

Điêu tàn dấu cờ loang dấu đạn
nước mắt lăn mấy nẻo đường thành
ngậm ngùi mùa xuân sáu tám
Thượng Tứ còn đâu, máu đỏ tóc xanh.

Đại Nội khuất rồi mặt trận xưa
Nỗi đau bao năm còn ở lại
Huế bây giờ
hồn người còn lang thang đi mãi
về đâu để quên hết nỗi sầu.

 

Em có về phố cũ

Từ buổi em đi mang cả nụ cười
Tôi đứng bên sông chờ ai quay lại
Quê nhà thôi đã hết ngày vui
Mấy mươi năm một mình tôi đợi mãi.

Người có về không chiều nay đầy gió
Không gian xưa bảng lảng cuối trời
Đêm sao đong đầy thương nhớ
Ở Pennsyl năm tháng có đầy vơi !

Còn lại chăng chân bước âm thầm
Quán đêm lạnh, lời ca ắp kỷ-niệm
Nói thêm gì ngày tháng cách ngăn
Ly rượu trên bàn chờ em không đến.

Hôm nào em quay về phố cũ
Tôi đứng chờ dài cuối một đường hoa
Trọn đời nhau chia hai nỗi nhớ
Hỏi em còn vui không
ngày ở quê nhà.

Treo tim tôi đầu núi sắc xuân
Em còn lại chăng đâu đây hình bóng
Bồi hồi tôi lòng lại dặn lòng
Đi cùng tôi đất trời Đà Nẵng.
Em ở đâu mà xuân về trống vắng!!!

(3-2018)

Huy Uyên
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.