Tản văn thi | Đường về | Ngày xưa

Posted: 11/05/2018 in Thơ, Trần Vấn Lệ

Trần Vấn Lệ


Nhà thơ Trần Vàng Sao (1941-2018)

Không ai buồn mà không thấy mình cô đơn.
Không ai bị thương mà không nghe mình đau đớn.
Có người đi làm để hưởng một đời sung sướng
Nhiều người cũng đi làm, sung sướng vẫn chưa!

Nhiều người đi du lịch vì đất nước mình quá dơ
Họ giúp cho đồng bào họ bằng sự thờ ơ “cố hữu”!
Họ kính trọng nước người như một đứa con có hiểu
Họ trở về ca tụng thi sĩ Trần Vàng Sao!

Trần Vàng Sao đưa họ lên cao
Khen ngợi họ là “Một Người Yêu Nước”
Trần Vàng Sao giận Cộng Sản chửi cho bằng được
Được…một thời an nhàn ở Vỹ Dạ làm thơ!

Tôi được tin hôm qua: Trần Vàng Sao đã chết
Tôi đọc báo hôm qua: Hội Nhà Văn Việt Nam chia buồn
Bạn của tôi, một Thầy Giáo già ở Đơn Dương
Nhận tiền của con ở nước ngoài cho đi chơi Nhật Bản.

Bạn của tôi không nghĩ con mình bán mạng
cho đại dương kể từ đêm vượt biên
Con của bạn tôi để cho Cha Mẹ bình yên
với những lượng vàng Mẹ Cha chôn giấu…

May con cái mình có nơi ở đậu
Bạn của tôi xây lại cửa lại nhà
Sắm xe sắm đài, sống rất xa hoa
viết nhiều bài tả Dran thời Pháp thuộc!

Bạn của tôi, như tôi, người lớp trước
“Nhất trí” với tôi: ai buồn cũng bởi cô đơn
ai bị thương cũng xuýt xoa đau đớn…đau thương
Bạn của tôi, cả vợ của bạn tôi, cười giòn: Bây giờ tụi này hạnh phúc!

Người Việt Nam mình xưa nay không biết nhục
Nhìn nhà nhiều tầng, nói đó: Vẻ Vang
Có khi đi qua những xóm những làng
thấy rác rưởi, bạn bịt mũi: dân mình vô ý thức!

Trần Vàng Sao đã chết, sống chưa hề nói nhục
lỡ đứng dưới lá cờ màu đỏ một ngôi sao vàng
Trần Vàng Sao làm thơ chửi cho tan hoang
một thời mình lỡ dại!

Đám ma của Trần Vàng Sao là một đám ma “tổ nái”
có Đảng Đoàn, có Hội Hè, Tổ Chức, Thân Nhân…
Đám ma đó là một đám ma “chần dần”
Dĩ nhiên tôi buồn, tôi không đi đưa đám nó!

Đù mẹ đù cha cái giát giường
Đêm đêm trăn trở giống Quê Hương
Một trái khế ngọt vừa rơi rụng
Một cây cầu khỉ bị đứt ngang…

Ai buồn mà không cô đơn?
Ai bị thương mà không đau đớn?

 

Đường về

Diễm Châu có hai câu thơ “đẹp” lạ!
Hai câu thơ “cực tả”:
Chị về đây với người ta
Một hành lang rộng buồn da diết buồn
!”.

Y tá đẩy cái giường
đưa chị đi vào đó
Căn phòng không cửa sổ,
chỉ ánh đèn sáng trưng!

Chị vào phòng hồi sinh, chị vào phòng hồi sức
Chị vào phòng Coma…chắc chắn chị sẽ ra
Những pho tượng xót xa lặng lẽ nhìn theo chị…
Đang là đầu Thế Kỷ, chị – giai đoạn cuối cùng…

Hành lang rộng mênh mông dẫu đường đi rất chật
Em chị gạt nước mắt, chồng con chị thẫn thờ
Nhớ quá hai câu thơ của Diễm Châu đăng báo
Hành lang đời hư ảo…Hành lang đời bao la!

Mấy người vào Coma mà đi ra “hồi sức”?
Ở đây không có Phật, chỉ có Chúa Trời thôi
Những câu Kinh nghẹn lời. Những giọt lệ rơi nhẹ…
Người ta chờ Bác Sĩ nòi câu nào cũng thương…

Người ta chở vầng Dương giữa hoàng hôn tuyệt vọng!
Ôi chao ôi đời sống nằm gọn trong câu thơ:
Chị về đây với người ta
Một hành lang rộng buồn da diết buồn!

Em hy vọng chị còn, còn hơn là thất vọng!
Chồng con chị nghe ngóng tiếng gió lùa hành lang…
Đường cuối cùng thênh thang chắc không phải xa lộ?
Hoa cuối cùng sẽ nở, nụ cười chị Thiên Thu?

Hoa tím, hoa mù u nở cuối trời diễm lệ
Chị ơi em chờ nhé chị-bình-yên-chị về…

 

Ngày xưa

Những cô bé nhảy dây trên sân trường mỗi sáng…
Những lượn sóng lãng mạn vì thương nhớ má hồng!

Ai ngang Bùi Thị Xuân không ngừng chân một lát?
Hỡi những ngọn gió mát hãy nhận lời cảm ơn!

Tôi nhớ quá ngôi trường một thời tôi-với-nó
một thời tôi đến đó…ngắm các em nhảy dây!

Dĩ nhiên tôi là Thầy…vẫn là chàng trai trẻ
Dĩ nhiên tôi nói thế…vì tôi có Tình Yêu!

Hỡi các em diễm kiều…yêu Nhà trường, yêu Nước
Thầy phải đành đi trước…để kịp bước vô tù…

Các em còn đi sau. Đi về đâu đại hải?
Tôi đưa tay lên hái một trái sim trong rừng…

Tôi đói mà, lưng lưng, nửa trái sim là đủ
cho nhiều năm thương nhớ, cho nhiều năm tha hương!

Nửa trái sim bên đường thành cây sim tỏa lá
Ai đừng hồng đôi má thì tôi không tương tư?

Tôi viết về ngày xưa nghe mù lòa con mắt…
nghe ruột đau như cắt. Sợi dây đứt hả em?

Những mái tóc màu đen bồng bềnh trong nắng gió
Những lớp học mở cửa, một hôm nào trống trơn!

Người đi lên núi non, người đi về châu thổ
bà Cai Trường cực khổ…cũng bỏ trường đi đâu?

Thơ tôi bao nhiêu câu chỉ một dòng nước mắt…
Dòng nước mắt lạnh ngắt. Dòng nước mắt khô ran!

Bầy con Lạc Long Quân khát không uống nước biển
có đứa đã chết, biến, về với Mẹ uống sương…

Có đứa đã chết. Biến. Về với Mẹ. Uống sương!

Trần Vấn Lệ
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.