Một bài thơ nghi hoặc | Buổi sáng phủ định | Vỡ ngực 2 | Giáng sinh 17

Posted: 17/05/2018 in Như Quỳnh de Prelle, Thơ

Như Quỳnh de Prelle

Một bài thơ nghi hoặc

Làm sao để nỗi buồn của tôi
trốn đi đâu đó tôi đem nó
ra trải trên tuyết để nó tan
đi thật nhanh thế là nó chuyển
thành nước đá và đóng băng lại

Khi nắng lên, nỗi buồn có vẻ
tan đi rồi lại rưng rưng khóc
Tôi không biết làm sao cho nỗi
buồn biến mất thế là tôi gửi
vào bông hoa hồng nhung gỗ
giữa mùa đông lạnh giá
nỗi buồn mắc vào chiếc gai lạnh
lẽo và teo dần suốt 90 ngày còn lại
cứ chờ xem sao mùa đông đang bắt đầu

tuyết nằm trên cỏ
ủ một mùa đông đâm chồi
như có lúc em lạnh lẽo nằm trên trái đất hồi sinh

Nỗi buồn cuả tôi
Nỗi buồn của tôi
Nỗi buồn của tôi
Đứa trẻ bị đánh đập rạn sọ đầu
Người phụ nữ bị giết
Người đàn ông đi tù
Người đàn ông chết
Những người đàn ông khác đánh nhau trên văn đàn
Những người đàn bà cướp chồng giết vợ người khác
Nỗi buồn của tôi
thấm tháp gì
bao nhiêu người đang cơn hấp hối
bao nhiêu lương thực đổ đi cho vào thùng rác
bao nhiêu đứa trẻ không cơm ăn áo mặc
bao người phụ nữ làm nô lệ
bao người nông dân làm nô lệ

Nỗi buồn của tôi
đắng bằng cafe
hay ngấm dần như thuốc độc
hay những cơn bệnh kéo dài
không chữa trị

Nỗi buồn của tôi
như một bài thơ bị xoá
bị ăn cắp
hay một tách trà rớt xuống
tuyết mịn
và đàn chim cứ lượn mãi trên trời khuya
người ta không tìm nhau nữa
vô vọng rồi

Nỗi buồn của tôi
thấm tháp gì
hôm nay
tôi thấy
những còn bò đang nằm lạnh giữa đồng xanh
người chết trong hầm mộ an yên
người sống quẫy đạp nhau
đánh vật nhau với chữ
với nghĩa
tuyệt vọng

 

Buổi sáng phủ định

Dự báo thời tiết hôm nay âm vài độ

tin về người cha của bạn vừa qua đời
lạnh giá nhớ Hà Nội
đào phai
cúc vàng nắng đỏ

buổi sáng hôm nay
tôi không muốn đọc những bảng tin về bóng đá
về những cái chết
và những kẻ bệnh hoạn tâm thần
về những ngày lịch sử đi qua
đầy xác chết hận thù

làm sao dân tộc này tha thứ cho nhau
làm sao chúng ta thương nhau nhiều hơn
cho những người đang sống

tôi sợ hãi những dòng người trên mạng
đùn đùn nhau trên chiếc cầu qua sông
sập xuống
chìm sâu trong sa mạc tuyết
và trên cả những tảng băng trôi
không bao giờ vữa ra

buổi sáng hôm nay
tôi phủ định tuổi 40 đang đến
trên đôi bàn tay nhỏ bé
làn da trắng muốt

tôi đã khác của thời thanh xuân
tôi đã già đi
và biết im lặng
biết cách thức sống
biết ích kỷ
biết nói Không
và lựa chọn
những khoảng nhìn

đứng xa những cách trở
không chạm vào những ồn ào

buổi sáng phủ định
trong bồn tắm
bọn trẻ gọi mẹ ơi
nước đang trôi
những bông hoa trên mây
và bầu trời xanh ngát

tôi sẽ ra công viên
nhìn lên những giọt nước đọng trên những đốt cây
lắng nghe sự sinh sôi
tràn đầy

mùa xuân đang đến
hoa hồng sẽ nở
cả những chùm đỗ quyên xa lạ

người ta nói với nhau
về món miến xào lòng gà với tỏi và nước tương
tết của một người xa quê nhà

không còn bánh chưng
không còn chả lụa bún thang

soup miso, kim chi và cơm trắng shushi
và ADN luôn là An Nam chính hiệu

người đàn ông vẫn ngủ trên giường
buổi sáng chủ nhật

radio cũng không mở tự động như mọi ngày
Chào tháng 2 của những người mang nước

 

Vỡ ngực 2

cơn cúm của mùa đông
đặc quánh trong cổ họng đờm
khạc ra chữ
ra những cả thối tha
bệnh hoạn
khạc ra cả những điên rồ
tức giận
tức giận hả hê
đập phá hết
xé tan tành

Cái máy in chạy ra những tờ giấy
những hàng ngôn ngữ khác nhau
người ta phải sống
dựa trên những văn bản
những văn bản chết tiệt
để được chấp nhận và thi hành

Luật của con người thực nực cười
vì 2 chữ Văn minh

hố hố hố
những chiếc răng trắng văng ra
những ổ đờm của mùa đông quánh lại

 

Giáng sinh 17

Chúa xuống để nhìn thấy con buồn hơn
tuyệt vọng hơn
có phải chăng loài người mù quáng
tham lam

Chúa xuống để nhìn thấy nước mắt nhiều hơn
da thịt đớn đau hơn
có phải chăng loài người tận thế
chia lìa nhau

Chúa xuống để nhìn thấy những bạo tàn trong những căn nhà nhỏ
trên những con đường
những góc phố nghèo
có phải chăng loài người tha lương biến thái
giết hại nhau
trong từng nốt nhạc

Chúa xuống để mỉm cười
những thân phận được giải thoát
và tự do
chết trong ngục tù
thoát xác làm người

Như Quỳnh de Prelle
Trích Buổi Sáng Phủ Định, Nhà sách Domino Books và Nhà xuất bản Đà Nẵng, tháng 5/2018

Tập thơ thứ 3 của Như Quỳnh de Prelle chỉ có 37 bài, hoàn toàn tối giản so với Song tửNgười mang nước trước đó.

Buổi sáng phủ định hay một buổi sáng giữa mùa đông brussels của một năm nhiều biến động lịch sử, với chính tôi, với sự thay đổi của của tôi, đâu đâu cũng nhìn thấy đau thương, chia rẽ. Với chính tôi, khi tập thơ thứ 3 được viết ra đến với bạn đọc tôi nhận ra sự trưởng thành của chính bản thân mình. Đó là đường đi gập ghềnh viết và viết như thế. Tôi đã nhìn thấy rõ bản thân và cá nhân của mình trước dòng chảy chung, trước những sóng gió. Tôi đứng giữa bạn bè thân thương. Tôi đứng một mình. Một mình. Điểm nhìn của tôi hay điểm nhìn của nhân loại, cuộc thế đang diễn ra trong chữ và thi ca, trong cả tiếng nức nở vô can, có khi vô cảm, tràn đầy tuyệt vọng.

Buổi sáng phủ định, đã vượt đại dương và nằm trên một bờ biển phía bên kia, đã trong tay của những người bạn như tri âm, như tri kỷ của thi ca, của tình bằng hữu. Những người tôi chưa hề gặp. Chỉ chạm vào bằng chữ và những kết nối tình với facbook.

Giữa những bất trắc tôi còn lại những người thân bên cạnh, những người vì chữ, vì thi ca, những chia sẻ và sự lặng im. Tôi nhận được những dòng chữ về Buổi sáng. Họ đọc tôi, thấy tôi ở đó, ở những trăn trở, ở những phản kháng với chính mình, ở một lịch sử tự lưu đày và lạc lõng, giữa cả những hạnh phúc và hương thơm của hoa hồng, của bốn mùa đổi thay đầy màu sắc. Họ đọc tôi, họ nhìn thấy thế hệ của tôi.

Buổi sáng phủ định dành tặng cho Bertrand và Bảo Bình, với tất cả ý nghĩa đó, về sự hiện diện của chúng tôi với thi ca. Đó chính là Tình yêu nghĩa rộng. Mong một ngày trở về, đọc thơ tiếng Việt cùng các bạn, ở Sài Gòn, Sông Hương hay đâu đó Việt Nam, giữa những thổn thức của tiếng Việt và quê hương.

Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.