Nhiều khi tôi nghĩ thơ như bụi | Không bỗng dưng

Posted: 12/06/2018 in Thơ, Trần Vấn Lệ

Trần Vấn Lệ

Nhiều khi tôi nghĩ thơ như bụi

Trời trong đến nỗi mây trong vắt
Gió thổi mây, rồi hết thấy mây…
Nắng trắng giống như tròng trắng mắt
Chỉ xanh là lá của hàng cây!

Thơ tôi làm đó, cho em ngắm
Em phẩm em bình, em sẽ vui
Tôi tả một ngày không có phượng
Mùa Hè ở Mỹ hoa là môi!

Em cười. Em đỏ như hoa phượng
Tôi nhớ làm sao tuổi học trò
Tôi nhớ vô cùng tôi dạy học
Khi ngừng tay phấn tưởng mình mơ…

Một ngày, sắp sửa, xong niên khóa
Từng dãy hành lang chỉ gió thôi
Em, tóc trên vai không có gió
Em, lòng Xuân vẫn đỏ đôi môi…

Nhiều khi tôi nghĩ thơ như bụi
Bụi phấn thông vàng…nhớ thiết tha
Đà Lạt mỗi trưa trời nổi gió
Phấn thông vàng, vàng gió, bay qua…

Em chừ áo lụa đi trong phố
Chắc gió thông vàng nhuộm áo mơ?
Tôi ngó trời xanh, tôi ngó nắng
Gặp em chi nhỉ ở Càbeu?

Xuống đèo Ngoạn Mục tôi đi mãi
Ra biển, em à, biển rất xanh
Cứ tưởng năm năm mình trở lại
Không ngờ…nhớ quá nắng long lanh!

 

Không bỗng dưng

không bỗng dưng mà nhìn dòng nước chảy
không bỗng dưng mà nhìn nước triều lên
chim bìm bịp kêu đâu, tìm chẳng thấy
bỗng dưng buồn – một nỗi buồn không tên!

chim bìm bịp vì sao kêu khi nước thủy triều?
rặng bần dọc bờ sông vì mà sao liêu xiêu?
gió hoàng hôn khi ngày tắt nắng
ai có người yêu mà không nhớ người yêu?

nhớ thì lấy khăn điều quấn cổ
giả đò làm quân tử được không?
thời buổi nay biết ai bày tỏ
tấm lòng xưa cổ tích muôn trùng!

em là con chim xanh vừa bay ngang vườn
cái bầu cau đang ra trái non
còn Ngoại nhỉ, mình theo, lững thững
sau mái tóc Bà bạc trắng khói sương…

Nhớ quá đi khói lam chiều tím
Nhớ nước mình có luật Đặc Khu
chín chín năm sau, ba đời, ba thế hệ
cuộc biển dâu, thương quá Nguyễn Du! (*)

cõi người ta mờ mờ mịt mịt
cõi người ta…con nít cũng buồn
huống gì tôi đang nhìn nước chảy
nghe bìm bịp kêu…đau đớn, hoàng hôn!

(*) Thơ Nguyễn Du:

Trải qua một cuộc biển dâu
Những điều trông thấy mà đau đớn lòng!

Trần Vấn Lệ
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.