Kiếp lưu vong

Posted: 16/07/2018 in Antoine Gérin-Lajoie, Âm Nhạc, Thơ, Trần Mộng Lâm

Antoine Gérin-Lajoie
Trần Mộng Lâm dịch

Quê hương và dân tộc Việt Nam đang đi vào một giai đoạn cực kỳ đen tối và nguy cơ mất nước trở thành nguy khốn hơn bao giờ hết. Những người Việt Nam vì thời cuộc phải bôn đào ra nước ngoài đề tránh sự cai trị độc tài của đảng Cs với chủ trương bán nước để mưu cầu tiền bạc và địa vị cho phe nhóm tuy ngày nay mang quốc tịch khác và đời sống riêng tư được bảo đảm, không thể nào không khắc khoải vì thảm kịch Việt Nam và những gì đang diễn ra trên cố quốc. Bài thơ dưới đây tuy nói về tâm trạng của một người Canadien trong quá khứ đã phải bỏ quê hương như chúng ta. Tâm trạng người xưa và tâm trạng chúng ta ngày hôm nay, có gì khác?

Kiếp lưu vong

Một người mất nước lang thang.
Từ quê hương đã phũ phàng ra đi.
Lệ tuôn tràn khắp đôi mi.
khắp nơi khắp chốn còn ghi dấu giầy. 
Một hôm chàng đã mệt nhoài.
Dừng chân nhìn sóng sông dài nhấp nhô,
Nhờ làn sóng vỗ xa bờ.
Chở về chốn cũ câu thơ tâm tình.
Bạn bè đâu thấy bóng hình.
Quê hương, chòm xóm của mình nay đâu?
Bao nhiêu nước chẩy qua cầu.
Làm sao quên được tình sâu kiếp này.
Làm sao quên được nước đây?

Un Canadien Errant

Un Canadien errant,
Banni de ses foyers,
Parcourait en pleurant
Des pays étrangers.

Un jour, triste et pensif,
Assis au bord des flots,
Au courant fugitif
Il adressa ces mots:

“Si tu vois mon pays,
Mon pays malheureux,
Va, dis à mes amis
Que je me souviens d’eux.

“Ô jours si pleins d’appas
Vous êtes disparus,
Et ma patrie, hélas!
Je ne la verrai plus!

“Non, mais en expirant,
Ô mon cher Canada!
Mon regard languissant
Vers toi se portera…”

Antoine Gérin-Lajoie
Trần Mộng Lâm dịch


Mời bạn đọc nghe Leonard Cohen trình bày ca khúc Un Canadien Errant

Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.