Loạn khúc 4

Posted: 07/09/2018 in Hà Duy Phương, Thơ

Hà Duy Phương


Thiếu nữ chiều ngoài cửa sổ miền đồi núi
dinhcuong

ngọn gió cô đơn
quẩn quanh đỉnh núi
đỉnh núi cô đơn
gió về gần gũi
gần gũi cô đơn
nảy tình gió-núi
gió-núi cô đơn
dờn dợn sóng trời…

luồn tay qua kẽ đêm
khẽ xoa đầu ngọn gió
tôi thấy tóc mình nơi đó
bật gốc thinh không

ngồi đếm tuổi như đếm tiền lẻ
chẳng biết từ đâu ra
vui như trẻ thơ
thanh xuân vẫn còn hâm hấp
sống lưng máu nóng trườn lên gáy
Thơ ơi bừng nở
một đời huyệt mộ cánh hoa da…

mặt trời cứ đứng soi trên dòng sông tuổi
Chúa ở nơi nào… Chúa ơi!

Thơ con đó đóng đinh vào thập giá
thân con đó vùi đi trong lửa đỏ
nghe nhau nhé, tiếng con gào trong gió
nghe nhau nhé, một lần…

Chúa ơi!
con như lá biếc trên cành tai ương…

ngược dấu bay loài chim mất tổ
những vòng xe cắt lên mặt phố
đường chiều nắng cũ

đâu đây trên mái tiếng chim gù
bờ giậu hàng cau
bầy cá con mới nở
nỗi nhớ hoang tàn
chó sủa trong mơ…

chạy về quê ban trưa
rách trời mưa nắng
đồng không mông quạnh
người ăn xin tật nguyền ôm mưa bám đất
nằm co ro vất vưởng bên đường

nắng chói lòa, mưa rát mặt
bóng ai phù trầm hun hút vực sâu
dừng lại… dừng lại… dừng lại…
hay tôi cứ đi
hay mưa cứ cạn trời cho vực sống bốc hơi?

có điều gì đó bỗng trở thành thiêng liêng
dẫu tôi đã khước từ tình yêu ấy
khi mầm sống trong tôi bật dậy
là hoang vu gió cát xa mù…

đêm không một mình
tôi nói chuyện cùng người nơi xa đang ngủ
tự thú tôi yêu…

tình tôi như cánh diều vút lộng hồn gió
dường như hư vô đứng đó
tôi mở trong tôi một ngõ đợi chờ…

ánh sáng phủ tràn khi cơn đau tìm tới
mưa vỡ ngang trời cơn mưa chưa xưa
tôi biết giọt vui trên mặt đời tiều tuỵ
vỡ rất tan tành khi mắt em cay…

những ước mộng cứ thế khóa chặt vào trong đôi mắt
một ngày tôi không còn nhìn thấy
nhưng tôi biết bóng tối vây quanh tôi sẽ như chiếc kén nhung mềm
đôi mắt tôi là hố đen nuốt chửng ánh sáng
hoàn toàn

cho một chân trời nguyên khởi trong tôi…

đêm thịt da xõa lưới
trốn vào đâu anh ơi
hồn em đau ná thở
trong điên mê nhớ người

trốn vào nhau nghe anh
trốn vào em thật sâu
lún đau cơn xuyên thấu
bừng vọng hồn nhau bát ngát muộn phiền

còn xa nhau không nơi kiệt cùng?
còn yêu nhau không trong chập chùng?
đêm thịt da xõa lưới mênh mông…

em có thể quên đi nước mắt của chúng ta
nhưng em không thể quên những giọt mồ hôi đã ứa tràn thân thể
đêm bên anh, hồn lộng mê bóng nhớ
cuống cuồng níu nhau, xiết ghì nhịp thở…

lòng em – biển chết
những cuộc tình là xác sóng trôi
anh đang trong em sao vẫn thấy xa xôi
xác thân mê man, hồn chìm réo mỏi
em gọi tên anh…

gọi tên anh em gọi tên anh
cho bơ vơ mang ta trôi trong nhau
chân đêm vọng lời hư ảo
đôi bóng miệt mài

biển thức muôn đời từ những đợt sóng xô
khao khát lặng im như đôi ta khát tìm bình yên – nỗi chết
tình lầm mê, đời lả mệt
xin cho tận cùng thấy hết-hư-hao

dẫu có ra sao…

ngủ nhé
hoa hồng và bình yên của nến
trong thân đêm lửa nở
em thấy anh cười
hồn trời ngân ngấn huyết mây

ngủ nhé vĩ cầm
bức tường xám âm celtic
khu vườn ẩn mật
gió khóc bên trời
gió hát trong nhau…

Hà Duy Phương
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.