Cái bóng đêm qua | Mấy khúc cho những linh hồn chiến binh nhớ mẹ

Posted: 24/09/2018 in Thơ, Trung Dũng Kqđ

Trung Dũng Kqđ

Cái bóng đêm qua…

Đêm qua tôi đã mời cái bóng một điếu thuốc
Cái bóng buồn thiu dừng lại chỗ tôi nằm
Cái bóng hỏi thăm đường về với mẹ
Cái bóng xa nhà đã hơn 45 năm

Cái bóng bảo không dám về đơn vị
Vì đã tiêu khi đụng trận lần đầu
Cái bóng sợ như rất nhiều bóng khác
Nát thần hồn giờ không biết xác nằm đâu

Tôi hỏi bóng ở bên nào chiến tuyến ?
Bóng lặng thinh và chỉ đứng tần ngần
Mưa ngoài ngõ cứ như ai đang khóc
Cái bóng buồn y hệt bóng nhân dân…

Tôi không thể chỉ đường cho anh về với mẹ
Thôi thì ngồi xuống đây vấn điếu thuốc rê
Về Hà Tĩnh, Thái Bình hay Đồng Tháp…
Nếu không nhớ được nhà thì đâu cũng là quê…

Sáng nay dậy thấy lòng buồn rười rượi
Ra ngã ba đốt mấy nén hương trầm
Khấn Trời Phật có linh thiêng xin tiếp dẫn
Đưa hồn các chiến sỹ về nhà với mẹ từ tâm

Trong hương khói chuyến xe đò dừng lại
Có ai đó trên xe mĩm miệng cười thầm…

2017

 

Mấy khúc cho những linh hồn chiến binh nhớ mẹ

1.
Về đông quá, hồn về từ muôn nẻo
Mũ tai bèo dựa sát áo rằn ri
Kẻ chiến bại choàng vai người thắng cuộc
Mẹ anh hùng ôm quả phụ cô nhi…

2.
Tôi đã thấy
Những linh hồn chiến binh nhớ mẹ
Đang vất vưởng, lang thang ven suối, ven đồi…
Hồn Thanh Hóa, Thái Bình… dật dờ
Hồn Huế, Quảng Nam, Phan Rang… khóc kể
Có những hồn thở dài nhớ nước Mỹ, bơ vơ…

Có những hồn cứ tưởng mình đang sống
Hễ gặp hồn ai cũng nhoẽn miệng cười
Rồi cất tiếng ca mơ ngày chiến thắng
Mong về nhà để mẹ dắt đi chơi…

Tôi đã thấy
Cả rừng hồn chưa siêu thoát
Họ choàng vai nhau như không phải cựu thù
Họ thường hát, kể mỗi ngày về cô gái cạnh nhà, về con đường làng và mẹ…
Bốn mươi mấy năm rồi họ vẫn khóc, hát, kể say mê…

Tôi đã thấy ở Lạng Sơn, Hà Giang bữa đó
Hồn hỏi hồn sao ta phải hy sinh?
Sao người sống không cho hồn tử trận?
Hồn vị quốc vong thân chứ đâu phải chết bất thình lình…

Những cuộc chiến trên đất nước này như chưa hề siêu thoát
Người chết chắc đã cho qua nhưng người sống cứ bươi xới oán thù
Trong hương khói tôi nguyện cầu cho mẹ
Đón đủ mấy đứa con về từ muôn nẻo âm u.

3.
Đất nước sắp xuân
Năm cùng tháng tận
Mẹ chậm chạp xé đi những tờ lịch cuối, thở dài…
Mẹ lẩm nhẫm câu gì có 2 chữ “trần ai”
Rồi ra ngõ bâng khuâng ngóng theo vài cánh én
Hình như năm nay tôi đã quên hy vọng
Bởi từ lâu chẳng có chuyện bất ngờ
Ai cũng biết mùa này chim về, hoa nở…
Vậy mà cái xuân đi qua cửa nhà nghèo cứ ngoảnh mặt thờ ơ

Đất nước
Đàn trâu bò cứ cặm cụi đi về trong sớm chiều chạng vạng
Mùa xuân nào cũng dày đặc ngày tưởng niệm
Mẹ hỏi vọng cái én trên trời:
– Con về đó phải không?

4.
Mùa thu đã xong chưa nhỉ
Sài Gòn tháng tám lừ đừ
Hôm qua có gã bưu tá
Đi vào nghĩa địa đưa thư

5.
Trần gian
Mấy ngày vui, mấy ngày buồn
Ngày đáng sống đếm được dăm ba bửa
Một sớm mai nhìn qua khe cửa
Thấy chính mình xách bị gậy đi qua…

Đất nước cúng cô hồn
Lòng thành…
Lễ bạc…
Qua loa…

Trung Dũng Kqđ
Nguồn: Thơ do nhà thơ Hà Duy Phương chuyển

Đã đóng bình luận.