Bài từ biệt thứ ba | Thơ cho Cát Thư | Thơ một người đơn độc

Posted: 18/10/2018 in Quang Nguyễn, Thơ

Quang Nguyễn

Bài từ biệt thứ ba

Viết khảm chương buồn
Ngụm nước mương đục
Hồn nổi bọt luống con chữ oxy
Ai cứng như đá, riêng tôi rã mục
Thân vỏ rỗng, kín nào biệt ly
Trầm môi cũ, niên kỷ nào cất giấu
Chôn ở đâu? hay nép ngút trời xa
Lạc hạnh ngộ
như dao cắt chảy máu

Hỏi ai? Tìm đâu, như thuở nào
Em hãy yên, dặm đường đời gán bụi
Cây hàng lề, có chỉ mắt tôi theo
Người ly biệt, tôi ngõ chiều tủi
Nỗi nhớ như cọc, đóng trăm năm
Vạch lưng đời dấu thẹo còn nguyên mới
Nhát nhiễm trùng
từ đao tình hờn căm
Như chim sa
trời gầm bão tới

Gồng cánh bay vươn ải xa xăm
Tấc môi, hương nồng chưa lần chạm
Mà lời đắng, dạm hỏi mất tuổi xanh
Người đầy lỗ trũng, tôi mãi trám
Hiên buồn tôi dột… chẳng ai che
Mặt trơ cảm, trong gương đời đốn mạt
Tuổi hao hụt, lồi lõm dốc suy tư.

 

Thơ cho Cát Thư

Đêm quờ quạng sương mù lối
Chân chưa mỏi tiếng reo qua
Rừng trần gió chưa thức dậy
Trăng công tử, đứng truông xa

Lá buốt tê, dạo mưa trước
Mắt âm bản, nháy liên hồi
Nhớ dáng cũ đường trơn ướt
Đi mất dạng chẳng thấy về

Dư âm nào giấu thất lạc
Chừ na xác rảo đi tìm
Duỗi co mình hồn cao chóp
Ai cắn đứt, động mạch tim

Hiên tôi thủng, nóc sầu dột
Em chưa lợp, bằng lá son
Lối em đi, lối tôi tới
Tôi mãi thế ba năm tròn.

 

Thơ một người đơn độc

Ngón tay trơ xương lạnh
Tôi đếm tôi cuộc đời
Vòng xoay đoạn đau khổ
Chân tôi mãi đi quanh

Thương ơi con trăng khuyết
Nuốt hồn tôi giờ tròn
Thương đồi cao tự có
Kể buồn nghe cũng mòn

Tôi còn mùi thất trí
Dặm ngõ tắc si mê
Trầm hương mùi cứu rỗi
Làm dấu khi quên về

Tôi soi mặt vũng nước
Thấy mình như giấy nguyên
Rơi xuống trông thê thảm
Rả mục nhừ ái êm

Chiều nào tường hoang bóng
Câu thơ ốm gãy đôi
Ngực rú liên hồi trống
Gọi ai qua dốc đời

Ai gầm lên bão tố
Chiều không tạnh lưng mây
Chim bay vào huyệt tử
Biệt tăm tàng bóng dài.

Quang Nguyễn
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.