Một khúc thu | Thu chiếu lệ | Thu nh[ớ] [ỡ] [ờ]

Posted: 31/10/2018 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn

Một khúc thu

chim ca. héo lánh ban ngày
rơi xuống triền vực
hồ mây lãng điều
áo vàng ngợi
khúc đăm chiêu
du di trên những ngón thiều đứt dây
nối thầm. cảm nghiệm hơi may
không trăng hút bụi
không mày nhíu kim
thu dung có bữa trao mềm
đường tha thướt chẩy vào niêm luật người

19/9/2016

 

Thu chiếu lệ

tẩn mẩn như sương buồn
lời tà dương kín miệng
một chốc. rồi mây tuôn
người còn ho húng hắng

người đứng tẻ như cây
ôm ngực gầy. ủ bóng
nghe tiếp giáp hình hài
chút hồ trường bất động

rúc âm còi lẩn lút
thức dậy. đời phiêu xa
tầu va vào đơn thoại
về đâu cũng nhớ nhà

đi đâu. chừ lẻ bạn
đường viền neo song đôi
nhìn. vẫn nhìn. đâm lẫn
khúc quanh núi chạm đồi

20/10/2015

 

Thu nh[ớ] [ỡ] [ờ]

đáp lời mưa nắng nguyễn đăng thường

thở vàng. dưới trán heo may
cùng nghe thu ảm
đạm ngày tiêu sơ
một khấc ghi. dấu
bụi bờ
rồi mênh mang trắng
phất phơ rừng chiều
mầu ngào đỏ tợ son kiêu
thèm môi vị đắng hôn
điều lãng quên
thưa em thưa em thưa em
gần trong gang tấc vẫn thèm nhớ xa [*]
hương thuỳ mị phải chăng là
chút bay vụng dại
bám tòa cúc xanh

10/9/2015

[*] mượn ý Thanh Tâm Tuyền

Hoàng Xuân Sơn
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.