Tâm khúc | Biến khúc giao mùa

Posted: 08/11/2018 in NP phan, Thơ

NP phan

Tâm khúc

sóng gợn muôn trùng

ước hẹn đã vương buồn cố xứ
chao ôi, sóng đã gợn muôn trùng
liệu có còn chăng trời tịch lặng
vỗ về ta ngày tháng bao dung ?

dọc ngang phận người

trăm năm là tiếng thở dài
bóng đêm lẩn khuất dặm ngoài quan san
hỡi ôi, ngựa đã xa đàn
vó câu thiên cổ dọc ngang phận người

gửi

gửi lên trời một câu hỏi bâng quơ
gửi vào đất câu trả lời chua chát
gửi ngày trước một lời chào ly biệt
gửi mai sau muôn dặm nẻo đường xa

mộng

đêm gối đầu lên giấc mộng
chợt nghe xao xác bốn bề
thấp thoáng lời kinh vô lượng
giật mình một nẻo đường mê

hoàng hoa

ngậm ngùi một bóng hoàng hoa
bước phiêu du vướng chiều tà lỡ chân
áo bay muôn dặm phù vân
nắng ngơ ngẩn nắng, mưa ngần ngại mưa

phượng vẫn còn hồng

trời còn xanh một nỗi niềm mộng ảo
phượng còn hồng đau đáu tuổi chia xa
chút nuối tiếc đã chìm vào thinh lặng
đã rêu xanh những ngày tháng mượt mà

 

Biến khúc giao mùa

chẳng còn lại gì
khi giấc mơ mùa xuân đã qua
con hoạ mi
đã không còn hót theo những giai điệu cũ
những giai điệu đã từng thất lạc
trong tiếc nuối ngỡ ngàng

chẳng còn lại gì
ngoài con đường gầy guộc
trở mình trong cuộc phù sinh
lay lắt hoàng hôn
hắt hiu đêm gợi nhớ mùa

chút thinh lặng cũng tan biến
vào ngày thôi nôi của biển
những cánh hải âu chập chờn
không nói gì về những cuộc tồn vong
những chuyến hải hành
không hẹn trước

chẳng còn lại gì
khi chút hừng đông nhạt nhoà vụt tắt
chiếc lá buồn
nhỏ giọt nước mắt xót thương
cho niềm tin cạn kiệt
vào ngày vắng bóng mặt trời

lay lắt một giấc mơ giao mùa
lặng lẽ đến
trầm ngâm đi
chẳng còn lại gì
ngoài cuộc tàn phai

NP phan
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.