Một ngày bình an | Cõng thơ về quê

Posted: 15/11/2018 in Phạm Hồng Ân, Thơ

Phạm Hồng Ân

Một ngày bình an

em về Nhơn Trạch sáng nay
tung tăng một thời áo trắng
hồn như mây xanh vờn nắng
háo hức mùa tình bay cao.

tôi xòe đôi cánh chào mào
hót đưa em qua Nhơn Trạch
tiếng hót có riêng âm phách
ngọt ngào đuổi mãi theo em.

thơ tôi cũng lóng lánh mềm
như sợi tóc em gợn sóng
sợi tóc buộc tôi với mộng
muôn năm khiến thơ tôi mơ.

tôi hiểu lòng tôi dại khờ
theo đường xe em rộn rã
trái tim một lần hóa đá
bỗng dưng mềm trước làn môi.

Nhơn Trạch sáng nay vui cười
mùa hẹn xôn xao bằng hữu
tôi xòe đôi cánh đã cũ
mừng nhau một ngày bình an.

(04/11/2018)

 

Cõng thơ về quê

ta cõng thơ từ núi đồi châu mỹ
về phương nam tìm chỗ ngủ cho thơ
hồn đại lục những mùa tình hoang phí
làm thơ ta già yếu đến bơ phờ.

ta đâu biết đồng bằng xưa đã khóc
từng cánh chim đói khát kéo nhau bay
đá cũng tự nẩy mầm trong hang hốc
nuôi rong rêu khổ nạn giữa đêm dài.

ta tìm đất cho thơ ta ẩn trú
giữa quê hương nồng mật ngọt ca dao
nhưng chỉ thấy những thành trì biệt phủ
nằm nghêng ngang trên tầng đất bạc màu.

ta trở về hồn lênh đênh nỗi nhớ
màu áo ai vừa phai nhạt bên sông
đêm đã thắp đèn khuya trên bến chợ
phù sa ta vẫn bám nước ngược dòng.

ta cõng thơ như một tên hành khất
tim ứ tràn luồng tư tưởng bơ vơ
lang thang tìm giữa đền đài cao ngất
khoảng đất thừa làm chỗ ngủ cho thơ.

(Valley Center, 06/11/2018)

Phạm Hồng Ân
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.