Hà Duy Phương
khi thi sĩ nói về sắc màu từ vô ngôn ánh sáng trắng
lưỡi liềm trăng là lưỡi hái tử thần
rơi trên dòng sông cầu cạnh
khi đêm với tay đặt nụ càn khôn lên gót chân Lynh
hồn trắng sóng hoang đường
triền sông sớm mai lộc vừng tả tơi đỏ máu
khi “con thằn lằn chết dí nơi khe cửa… tinh anh tôi rớt xuống sàn gạch/ lăn đi tìm mưa” (*)
trong suốt lời kinh thưa
mắt môi ngật ngù vòm mây xưa trắng lóa
khi Lynh khi tôi
khi thi sĩ hồn người muôn tội
đời sông cứ trôi trên bạt ngàn sóng sáng… tinh anh xanh!
Hà Duy Phương
(*) “Thanh Tẩy Tinh Anh” – Lynh Bacardi
Nguồn: Tác giả gửi



















