Những ngày bị cấm túc

Posted: 24/08/2020 in Tùy Bút / Tản Mạn / Ký Sự, Trang Nguyen

Trang Nguyen

Ngày 02/08/2020 Thủ Hiến tiểu bang Victoria, Úc tuyên bố tiểu bang trong tình trạng tình trạng thảm họa/khẩn cấp (State of Disaster) vì ca nhiễm Covid 19 tăng cao.  Trong 6 tuần, hơn 5 triệu dân thành phố Melbourne bị giới nghiêm ban đêm từ 8 giờ tối đến 5 giờ sáng. Mỗi ngày họ chỉ đuợc phép ra khỏi nhà tập thể dục trong một giờ đồng hồ trong khuôn viên 5km gần nhà và và tối đa chỉ được hai người. Mỗi gia đình chỉ đươc cử một người đi chợ mua sắm trong ngày và cũng chỉ đến những siêu thị trong khoảng 5km. Nhiều người làm việc tại nhà, và những ai phải đến sở làm phải có giấy phép làm việc. Người dân buộc phải đeo khẩu trang khi ra đương, ai vi phạm bị phạt $200, ai đi hơn 5 km quy định sẽ bị phạt $1650.

Thành phố Melbourne trở nên vắng vẻ yên tĩnh, vắng tiếng xe hơi, bóng người. Nếu như trước đây tôi phải vào YouTube để lắng nghe tiếng chim hót, bây giờ mỗi sáng sớm tôi được đánh thức bởi tiếng chim líu lo hót lúc 5:30 sáng đâu trên những cành cây trước nhà, đôi khi còn bởi tiếng chim cãi vả nhau inh ỏi cả một lùm cây.. Buổi trưa là tiếng lích chích của chim sâu, tiếng gáy của chim cu, tiếng lay động của gió… Một cảm giác không tả khi bất chợt nghe tiếng Chim Cu gáy, bất chợt nhớ nhung tới tiếng Chim Cu kêu gọi bạn tại quê nhà trước đây.

Môt giờ tập thể dục tại bờ hồ, dòng sông, công viên,  nếu không nghĩ đến Covid 19 thì thật là hạnh phúc vì tôi đang ngắm phong cảnh Úc thanh bình và đẹp như tranh. Quang cảnh thật đẹp, cây cối xanh ngắt một màu, hồ nước, đàn chim nuớc, chim bói cá, và những con cò dịệc. Không gian, rừng cây, chim chóc tạo nên một cảnh đẹp tuyệt vời.

Nhìn phong cảnh, tôi thấy lòng an bình, lâng lâng khó tả. Cũng đúng thôi! Phong cảnh ở đây giống như vùng quê, làm tôi chạnh lòng nhớ tới làng quê Bình Thái, Ninh Hòa của tôi. Lần cuối về thăm nhà, tôi không còn nghe tiếng chim Cu kêu như những năm tháng xa xưa. Không biết có phải nhiều quán đặc sản ngày càng nhiều ở khắp nơi không mà các loại chim đã thưa dần và vắng bặt tiếng chim Cu.  Thế nên không sao diễn tả được cảm giác hạnh phúc khi bất chợt được nghe tiếng Cu  để mêng mang nhớ về quê nhà năm tháng cũ.

Tôi thấy lòng mình sung sướng bất chợt khi đi ngang qua một đám cỏ tranh. Đã lâu lắm rồi tôi mới thấy cỏ tranh. Màu vàng úa của cỏ quyện lững vào màu xanh cây cối làm tôi bàng hoàng nhờ đến đám cỏ tranh khu vườn  nhà năm nào. Thế nên, tôi như cảm thấy mình đang sống giữa khung trời Ninh Hòa vào thời thơ ấu dù là đang trên đất Úc.  Hạnh phúc, đôi khi đơn giản chỉ là sự bất chợt bắt gặp một cành cây, cọng lá thân thương của quê nhà.

Cảnh đẹp làm tôi miên man nhớ về đồng ruộng, hàng tre, con sông Lốt cạnh nhà. Thế mới biết, quê nhà luôn đọng trong tâm trí tôi. Cho dù không gian thay đổi, hoàn cảnh thay đổi, nhưng tâm hồn tôi không thay đổi. Không có gì vui bằng khi gặp lại từng cọng rau dại, từng nhánh cây, từng ngọn cỏ quen thuộc, để hồi tưởng lại những ngày đã qua, để khao khát, để thấy thèm được sống tại quê nhà, để đau đáu thấy rằng mình yêu thương cuôc sống làng quê như thế nào. Thế mà sao tôi không nhận biết được điều này trước đây! Những ký ức về những ngày tháng sống làng quê sáng dìu dịu, nó có thể bị quên lãng giữa cuộc đời muôn trùng công việc, nhưng nó vẫn luôn quay về nguyên vẹn khi bất chợt gặp hình ảnh thân thương cũ.

Tôi thấy mình reo lên vui sướng khi thấy cây rau nút áo. Tôi mân mê những chiếc lá xanh xanh, lòng lại nhớ đến ngày nào tôi hay theo những đứa trẻ trong làng đi hái ớt, hái rau xanh dọc theo hàng tre bên nhà. Lúc đó vừa từ thành phố về quê nên tôi mê đi theo đám trẻ nhà quê bưng rổ đi lang thang, giành lộn nhau hái ớt hay hái rau dại, những chùm dây bát, dây chùm bao khi thấy những cây ớt mọc dại trong lùm cây, về nấu canh.

Có lẽ không ai hiểu tại sao tôi lại trân trọng những rau dại như thế, trong khi bây giờ hầu như ít người ở nông thôn Việt nam còn nghỉ đến chuyện hái rau dại để ăn nữa. Và có lẽ, khi nào còn nhìn thấy những cây rau nút áo trên đất Úc, là tôi sẽ không nguôi nỗi nhớ quê hương

Chuông điện thoại vang lên báo hiệu đã nữa tiếng đồng hồ tôi ra khỏi nhà… Để khỏi vi phạm một giờ đồng hồ tập thể dục do chính phủ quy định, tôi vội vã quay về, không quên hái những chiếc lá nút áo đem về nhà nấu canh.

Khi ăn cơm với tô canh nghi ngút khói với mùi thơm và vị đắng của rau dại, bao trùm đầy đủ hương vị của đất trời Bình Thai- Ninh Hòa quê tôi, tim tôi đập mạnh. Hạnh phúc! Tôi  ngẩn ngơ lịm người, nhớ quay quắt đến vùng trời tôi đã sống, và quên đi những ngày tháng hiện nay tôi đang “bị cầm tù tại gia” vì Covid 19.

Trang Nguyen
Nguồn: Tác giả gửi bài và ảnh

Đã đóng bình luận.