Hoàng Xuân Sơn
Thì thầm
chùng chình. chùng chình. lẩn khuất
tương lai ở phía đồng đình
xác chết thối ươn nằm đấy
mà thuyền đò mãi lênh đênh
(more…)
Hoàng Xuân Sơn
Thì thầm
chùng chình. chùng chình. lẩn khuất
tương lai ở phía đồng đình
xác chết thối ươn nằm đấy
mà thuyền đò mãi lênh đênh
(more…)
Hoàng Xuân Sơn
chiều phất
mặt trời
bày chuyện nắng nôi
sáng trưng một buổi
da cời
mín hương
đóa môi
thầm kín? tỏ tường?
có gì như thể
vóc sương
mịn màng
thôi rồi
buổi chiều phất ngang
tuổi không bền chặt
với
ngàn mi cong
Hoàng Xuân Sơn
ấm đầu. à. ấm đầu giông
đầu mùa gió dợm
lên đồng cỏ khô
ai đem than lửa xuống mồ
để con cá mọp
giữa hồ tang thương
ba bông
rụng xuống một hường
đất lạnh lẽo
chúi
tà dương
gập ghềnh
ấm đầu hồi. lạc. mông mênh
mùa xuân lạc giữa
cánh đồng tang ma
Hoàng Xuân Sơn
gởi Chạy
mở cửa. đóng cửa. ngày teo lại
đêm nở trắng ra hơi mù u
thiu thỉu nằm ườn thân cá chết
đẩy cái phồn hoa vẫn tối hù
(more…)
Hoàng Xuân Sơn
chữ nghĩa lượn lờ con mắt hư vô
nhắp nháy một triều thiên gỉ rữ
bầy kiến đen kéo chỉ
tổ mây mành mành đầu hôm muối bạc
trời đăng đăng
núi sập cửa mình
(more…)