Archive for the ‘Hà Nguyên Thạch’ Category

Hà Nguyên Thạch

khi cúi xuống sầu nghiêng theo dáng bước
chợt thương mình năm tháng trót bơ vơ
chiều mùa đông phố hoang dài rét mướt
mình đi qua, mưa nức nở ai ngờ
(more…)