Trương Đức Thủy
Gởi PK (PCT/ĐN)
Trách người sao mãi vô tình thế
Ngày vui chưa trọn đã ra về
Thương dòng mực tím nhòa trang vở
Thuyền tình neo mãi bến sông mê
Năm tháng tàn phai đời mỏi mệt
Xót thương con suối cạn khô dòng
Chơ vơ sỏi đá bờ lau sậy
Chập chờn hư ảo giữa mênh mông
(more…)



















