Archive for the ‘Ý Ngôn’ Category

Ý Ngôn

Mình tuổi Ngọ mà tánh tình cũng ngựa, cho nên lúc còn trẻ ưa bị quở là “con ngựa bà”.

Người ta thường nói, hễ chơi với nhau thì giống nhau. Điều này có lẽ đúng, nhìn đi nhìn lại bạn bè của mình hầu hết đều có bổn mạng con “ngựa”.

Trong số đám bạn ấy mình chơi thân nhất với con Hằng. Một phần mình với nó có bà con. Chẳng biết mối liên hệ dây mơ rễ má như thế nào, đại khái, mình gọi ba nó bằng bác, mặc dầu ba nó nhỏ tuổi  hơn ba mình.

Nhà hai đứa gần nhau, lại cùng một tuổi, học chung trường. Khi xưa mình với nó từng là một cặp bài trùng. Tuy cùng tuổi nhưng Hằng lớn hơn mình tám tháng. Nó sanh đầu năm, còn mình ra đời lúc gần Tết. Má Hằng có thai vào năm Tỵ, đầu năm Ngọ thì sanh nó. Cho nên bà con lối xóm thường nói, nó tuy là con Ngựa, nhưng ngựa bộ da, còn xương cốt là con rắn.
(more…)

Ý Ngôn

Tôi gặp Thu Cúc lần đầu tại một bến đò nhỏ vùng quê quận Vũng Liêm tỉnh Trà Vinh, lúc chờ người dẫn đường xuống tàu vượt biên. Nàng mặc một bộ đồ đen, đội nón lá, làn da trắng mịn, đôi bàn tay thon nhỏ không chút trầy trụa. Mái tóc đen dài óng mượt tạo ngay sự chú ý đầu tiên của tôi, và tôi tự hỏi thầm người đẹp đi đâu đây.

Thật tình cờ, nàng cũng đi vượt biên chung một chuyến tàu với tôi. Lúc xuống tàu, buổi tối không trăng, tối thui tôi không nhận ra ai là ai. Vã lại lúc ấy rất lộn xộn và hồi hộp. Lúc mặt trời lên cao tàu ra được hải phận quốc tế, mọi người vui vẻ vì đi thoát. Tôi nhận ra con nhỏ mặc áo đen đang ngồi cạnh mình. Người ta không nói gì cả. Tôi cũng không biết mở lời làm quen như thế nào. Chỉ cười mĩm xã giao.

Ngày thứ hai trên biển, tôi bắt đầu ói mửa, Thu Cúc cũng vậy. Hai đứa thi nhau ói liên miên. Uống nước vô bao nhiêu, ói ra bấy nhiêu. Biển động. Con tàu chồng chềnh trong mưa bão. Tôi nghĩ tàu sắp chìm. Tôi nói với cô nàng, nếu rủi tàu có chìm, nhớ ôm lấy thùng chứa nước làm phao hoặc là cố ôm lấy mấy mãnh ván vỡ.
(more…)

Chim xa rừng

Posted: 13/09/2018 in Ý Ngôn, Truyện Ngắn

Ý Ngôn

Chim xa rừng thương cây nhớ cội
Người xa người tội lắm người ơi
(Ca dao)

Cơn mưa muộn bỗng đâu kéo về thành phố. Cái xứ này mưa nắng thật bất thường. Kim Anh bị cảm, lổ mũi nghẹt cứng thật khó chịu. Nàng ngồi trên giường ôm cái gối vào lòng, ngó ra ngoài cửa sổ thầm trù ẻo rủa xả cơn mưa bất tử. Nàng nói tại cơn mưa ngoài tầm dự báo thời tiết nên nàng lãnh đủ. Thu Cúc từ ngoài bước vào, nói một câu trật chìa trật bàn đạp trật đường rầy xe lửa. Trời mưa dễ thương ghê. Mình thích buổi chiều ngồi ngắm mưa rơi lất phất ngoài trời. Buồn buồn làm sao. Nhớ nhà dễ sợ. Nhớ Việt Nam dễ sợ.
(more…)

Tiếng chuông

Posted: 07/09/2018 in Ý Ngôn, Truyện Ngắn

Ý Ngôn

Bác sĩ cho biết Thanh đã bị bệnh ung thư. Chàng cố giữ bình tĩnh, bước ra phòng đợi chờ lấy giấy giới thiệu sang bệnh viện lớn điều trị.

Trên đường lái xe về nhà, chàng cố tự an ủi. Sống chết do trời. Đến số chết phải chết, làm sao cãi được. Thanh cố làm ra vẻ bình thường như chẳng có gì. Ta sẽ nói với mọi người, ta bị bệnh ung thư, thì đã sao.

Thanh tìm chỗ đậu xe, hôm nay thứ Bảy, nhà có khách. Chỗ nhà chàng ở trọ, tổ chức ăn nhậu gì đó. Chàng định bụng khi bước vào nhà, sẽ nói với mọi người, “tôi bị bệnh ung thư rồi”. Chàng muốn nói ra liền, một cách bình tĩnh, một cách bình thường, điều mà chàng chờ đợi một tuần nay.
(more…)

Ý Ngôn


Thiếu nữ bên hoa huệ
Tô Ngọc Vân

Thuở mới lớn, chị tôi được nhiều người khen đẹp. Đẹp cỡ như chị thì còn ước mong gì hơn. Nhưng nếu gương mặt của chị sửa đổi một chút, vóc mình chị liền lạc hơn một chút, chị sẽ đẹp như một người mẫu.

Kể về tài năng thì chị cũng không đến đỗi tầm thường. Dầu chị học không giỏi, nhưng bù lại chị có một giọng hát rất truyền cảm, đôi lúc quấn quít một âm hưởng man mác buồn. Ngày xưa, cứ mỗi lần sắp đến tết, thế nào chị cũng được bạn học cùng lớp yêu cầu hát một bài.

Chị hát cổ nhạc cũng được, giọng trầm buồn tờ tợ nghệ sĩ Mỹ Châu. Tiếc thay người nghệ sĩ hát càng lâu càng hay. Màn một hay ít ít, càng về khuya, càng mệt, diễn xuất tài tình, tiếng hát vang lộng. Còn chị tôi, mới cất giọng chẳng khác chi một nghệ sĩ chuyên nghiệp, nhưng đến bài thứ nhì hơi như muốn hết. Cái truyền cảm ban đầu trốn đâu mất tiêu.
(more…)

Ý Ngôn

Mẹ tôi nhỏ hơn cha tôi mười bốn tuổi. Thuở nhỏ, tôi nghĩ khoảng cách ấy quá lớn, quá xa. Giờ đây, nhìn một cô dâu mười tám, chú rể ba mươi hai, tôi thấy không có gì quá đáng.

Nếu đem ra chấm điểm từng món trên gương mặt của mẹ tôi, bà không được một điểm nào cả. Nhưng nhìn chung, bà rất duyên dáng. Bà có nụ cười rất tươi, rất hiền. Đôi mắt có vẻ hơi buồn. Và dáng điệu lúc nào cũng có vẻ buồn buồn. Hình như bà thường chất chứa nỗi buồn. Tích lũy từng nỗi buồn này đến nỗi buồn khác.

Cha tôi làm việc tại Ty Giáo Dục Long An. Mẹ tôi chỉ ở nhà, lo cơm nước và săn sóc con cái. Tôi ra đời lúc tổng thống Ngô Đình Diệm vừa lên nắm chánh quyền. Cha mẹ tôi có năm người con. Anh Luân, chị Hằng, tôi và hai em Minh, Lâm.
(more…)

Ý Ngôn


Pregnant woman in repose
Deborah Sorrentino

Mùa hè năm ấy tôi được nhà trường đề cử đọc diễn văn trong dịp lễ phát phần thưởng cuối niên học. Vừa bước lên sân khấu, tôi đã thấy một cặp mắt ngó mình châm bẫm. Lúc bước xuống người ấy còn dõi theo và đôi môi chợt cười mĩm. Tối hôm đó, trước khi ngủ tôi có nhớ đến đôi mắt và nụ cười nửa miệng của người đàn ông ngồi ở hàng ghế đầu đó một chút xíu. Nhưng tôi quên không để ý cấp bậc trên bâu áo nhà binh của chàng.

Mấy hôm sau trong khi tôi và Kim Hoàng, bạn đồng nghiệp cũng là bạn ở trọ chung nhà, sửa soạn hành lý về quê nghỉ hè thì chàng đến. Người tài xế thắng gấp, chiếc xe lê bánh trên sân cát kêu ken két. Chàng mặc đồ dân sự, trông có vẻ…hiền hơn. Tôi làm bộ mãi mê xếp quần áo không để ý. Chàng bước xuống xe, tiến về phía cửa sổ chỗ tôi đang đứng. Chàng nói chào người đẹp. Tôi chưng hửng với lối ăn nói này. Tôi chưa kịp có phản ứng gì thì chàng nói thêm, hôm đó cô Thuý Vân nói chuyện hay quá. Tôi ngạc nhiên hỏi…sao ông biết tên tui. Chàng nói tại vì tôi muốn biết. Cái kiểu nhún vai của chàng thật dễ ghét làm sao. Tôi không biết tên ông là gì, cứ gọi ông và xưng tui cũng được chứ ?
(more…)