Posts Tagged ‘Khánh Ly’

Người Bến Nghé (đxt)

khanh_ly-poster

Viết về Khánh Ly như mưa xứ Huế cả ngày không dứt cả tháng chưa xong, vì người ca sĩ vừa tròn bảy bó đã đi vào huyền thoại, huyền thoại về tên tuổi, liêu trai trong tiếng hát, nhưng rất tài tình trong chuyện làm ăn.

Dù có những lời tuyên bố trái chiều ở hải ngoại về chuyện ‘bao giờ trở lại’ để có dịp thăm lại phòng trà Khánh Ly mà một thời cô chắt chiu đầu tư trước ngày di tản, tôi biết chắc những ngày cuối đời cô sẽ tìm về và về trong tư thế ‘hiên ngang’ của một kẻ được phép được mời, chứ không phải một lần cô tưởng như bài ca chính cô đã hát,

Mai nếu như ta về,
đời phiêu lãng thân ê chề
Còn ai thắp lên ngọn đèn.. chờ khuya

(Niệm Khúc Hoa Vàng/ Hà Thúc Sinh)

Cho nên nhân Khánh Ly về nước, và vài chuyện lùm sùm quanh mấy buổi trình diễn ở Hà nội mùa hè năm nay, người Bến Nghé xin có đôi dòng tản mạn vì yêu tiếng hát của cô trên nửa phần thế kỷ và vì có cách xử sự khác ‘nếu tôi là khánh Ly’.
(more…)

Hoàng Xuân Sơn

khanh_ly-dinh_cuong
Khánh Ly (sơn dầu trên bố 30’ x 40’) – Đinh Cường

“Bài Ca Hạnh Ngộ”

Một buổi tối chống gậy lò dò từ hậu liêu CPS ra sân Quán Văn ( Sự tích chống gậy vì ăn đạn pháo kích của VC này sẽ được nhắc lại sau ), tôi bất chợt nghe được một tiếng hát lạ kỳ: nửa như quyện từ lòng đất âm u, nửa như tự trời thanh cao rót xuống. Một tiếng hát có ma lực cuốn hút người nghe tự buổi đầu hội ngộ (Ngõ ban sơ hạnh ngân dài – Cổng xô còn vọng điệu tài tử qua – Bùi Giáng )

Trời ươm nắng cho mây hồng
Mây qua mau em nghiêng sầu
Còn mưa xuống như hôm nào
Em đến thăm, mây âm thầm mang gió lên

Người ngồi đó trông mưa nguồn
Ôi yêu thương nghe đã buồn
Ngoài kia lá như vẫn xanh
Ngoài sông vắng, nước dâng lên hồn muôn trùng

Này em đã khóc chiều mưa đỉnh cao
Còn gì nữa đâu sương mù đã lâu


(more…)