Posts Tagged ‘Võ Thị Hảo’

Đỗ Trường

vo_thi_hao_2
Nhà văn Võ Thị Hảo

Từ độ linh hồn đã bị nhốt nơi địa ngục, cõi nhân gian dường như chỉ còn lại những đấng văn nhân đang cúi mặt, ngậm miệng ăn tiền, rồi tụng lên những lời ca lạc loài, giữa tiếng thét kêu oán hờn của hàng triệu sinh linh.

Thì thật may mắn thay, trong cái bi thương đó, có một vệt linh khí, đã vượt ra khỏi xiềng xích ngục tù, tụ lại, rồi tỏa ra luồng sinh khí mới, cho văn học đất Việt. Họ đã rạch ra một lối đi, cách viết mới cho dòng văn học hiện thực phê phán đương đại. Hiện tượng ấy, tuy không làm thay đổi cả diện mạo nền văn học định hướng, bao cấp èo uột, nhưng nó lại được cất lên, làm sống lại những trái tim khát vọng công lý và sự thật, đã bị nhấn chìm từ bấy năm qua. Qủa thật, họ là những tên tuổi, nữ sĩ, văn nhân đích thực nhất của văn học đất Việt hiện nay.

Võ Thị Hảo, là một trong số những nhà văn tài năng và can trường đó.
(more…)

Thụy Khuê

bia_sach-ngoi_hong_vay_uot

Sau hơn ba mươi năm kết thúc chiến tranh, những đề tài về chiến tranh dường như cũng biến mất trên văn đàn chính thống Việt Nam. Chúng đã đầu thai kiếp khác hoặc tìm cách trốn ra nước ngoài. Ngồi hong váy ướt, tập truyện mới nhất của Võ Thị Hảo hội đủ hai yếu tố: đầu thai kiếp khác mà vẫn phải chạy ra nước ngoài, tháng 7 năm 2012, tủ sách Thi Văn Hồng Lĩnh của Bùi Xuân Quang ở Paris, xuất bản.

Võ Thị Hảo sinh năm 1956 tại Diễn Châu, Nghệ An, nổi tiếng trên văn đàn với các tập truyện ngắn Biển cứu rỗi, 1992, Chuông vọng cuối chiều, 1994, Người sót lại của rừng cười, truyện dài Giàn thiêu, 2003, vv…

Trong tác phẩm mới nhất, Võ Thị Hảo nhìn hội chứng chiến tranh, độc tài và tội ác như tác dụng nhân quả thể hiện qua những truyện ngắn huyền ảo. Cảm giác bị tấn công mãnh liệt bởi những mạnh vụn trái phá và những chân rết ung thư tội ác tàn phá nội tạng người đọc.
(more…)

Mặc Lâm

Dạ Tiệc Quỷ dày khoảng 450 trang in, gồm 22 chương viết về một thời kỳ rất nhiều biến động và đau thương trong lịch sử Việt Nam, từ những năm 1954 cho đến nay.

Câu chuyện bắt đầu từ cảnh xác một người đàn bà đẹp thắt cổ treo dưới mái chuồng lợn. Ngay trước mõm con lợn nái, là một bé gái đang khóc trong chiếc nôi quý phái bằng lụa.

Đứa bé gái ấy là nhân vật chính tên Miên, mới tròn một tháng tuổi. Mẹ của Miên là tiểu thư Phượng là con gái của ông Cử, thầy giáo và thầy thuốc nông thôn đã bị đấu tố oan, bị đập chết ngoài ruộng lúa.

Miên là kết quả của việc ông Dậm cưỡng đoạt Phượng. Ông Dậm là một bần cố nông cơ hội. Lợi dụng việc vu khống và hãm hại người khác để đổi đời, chiếm đoạt ngôi nhà tài sản và vợ con của ông Cử.
(more…)