Thư gửi người em phương xa hoài hương lâm trọng bệnh

Posted: 07/04/2012 in Ngô Nguyên Nghiễm, Thơ

Ngô Nguyên Nghiễm

Bẻ cong đêm Sài Gòn
Nhập nghiêng trời New York
Ðời thường đường chim bay
Hóa thân trong gang tấc

Hệt mầm cỏ Trang Chu
Mộng thực không ranh giới
Trái đất nửa vòng quay
Mỗi lòng người một lối

Gò định mệnh an bài
Tin không tùy lẽ sống
Thoắt đó đã bao năm
Tử sinh như huyễn mộng

Không gian như trò chơi
Trên bàn cờ thiên xứng
Bởi gió thổi trăm chiều
Thương đàn mây lững thững.

Có hồn chim ly hương
Mắt đọng đầy bão tố
Có hồn trăng quê hương
Soi lời hoa quạnh quẽ

Khói rơi trên nhà ai
Lềnh bềnh chiều cố xứ
Tuyết rơi trên nhà ai
Vắng hoe đời lữ thứ

Con ngựa nhỏ bay xa
Rơi hồn bên nội cỏ
Xao xác ráng hoàng hôn
Nghển đầu khiêng nỗi nhớ.

Bên nhạc Rap quay cuồng
Chất không đầy đêm vắng
Mượn rượu nhốt tâm hồn
Lao xao phong thổ đắng

Ðằng đẵng gót giang hồ
Ðỏ ngoại hình viễn xứ
Vàng úa áo thư sinh
Treo im lìm án cổ

Vò võ kiếp tài hoa
Bóng trăng cài ngược trán
Bụi phiêu bạt xóa nhòa
Dễ phai mòn năm tháng

Bên này, khóm tre xanh
Giọng ru xao xác nắng
Dõi mắt trời đại dương
Tóc mẹ già xõa trắng.

Ðời một kiểng hai quê
Bơ vơ hồn nguyên quán
Nửa khuya mộng vơi đầy
Tiếng gà rơi loáng thoáng

Khách trú giật mình chưa
Có chút gì ngơ ngác
Rưng rưng khí hậu về
Nửa địa cầu trôi dạt

Tiếng nhện vá chân mây
Lao xao trời New York
Mưa tháng bảy nhạt nhòe
Dội cường toan nhói buốt

Thôi, tu hú bên hè
Gọi hoài con nước lũ
Thì ngàn năm tha hương
Bụi nhà hề phi xứ.

Ngô Nguyên Nghiễm
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.