Còn mình em thôi | Mưa đêm Sàigòn | Tình buồn mênh mang.. | Đêm một mình

Posted: 12/05/2012 in Hồ Chí Bửu, Thơ

Hồ Chí Bửu
Tặng PMT

1.
‘Đâu phải bây giờ anh mới yêu em’
Mà đã khoái từ khi mới gặp
Vừa chạm tay đã nghe mình đỏ mặt
Run như run thần tử thấy long nhan
Run như run hơi thở chạm tơ vàng
”*
Như Hàn Mạc Tử thấy Mộng Cầm. Bá chấy !
Em bảo thương vì thấy anh khờ dại
Không biết ma lanh đấu đá với đời
Thương anh vì nghèo rớt mồng tơi
Mà xả láng chơi cho hết bóp
Gã nhà quê giả đò chơi sộp
Cũng như ai đăng ký thượng đài
Xỉn xỉn rồi chẳng biết sợ ai
Có ba thành công lực mà dai thấy sợ
Trong tình yêu anh nhiều phen vỡ nợ
Cũng phàm phu tục tử như ai
Cũng ăn dơ nói phét dài dài
Cũng trần tục như chúng sinh dưới thế
Kể tội ra anh nhiều vô số kễ
Mà em thì- hề- xá tội vong nhân
Tự nguyện cho không những lúc anh cần
Cứ ban phước như thiên thần tại thế
Tình cho anh nhiều như sông bể
Em ơi em – anh biết sợ em rồi
Yêu làm gì một cái gã dở hơi
Dốt thấy mẹ mà lên đời thi sĩ..

2.
Nói sở thích thì tụi mình nghịch lý
Em khoái Betthoven còn anh kết Viễn Châu
Em mê Thái Thanh còn anh khoái Lê Vũ Cầu
Vậy mà hai đứa thương nhau mới lạ ?
Em uống cốc tai còn anh ghiền trà đá
Em đọc Hemingway còn anh đọc Kim Dung
Anh tuổi Mão em tuổi Dậu tương xung
Vậy mà hai đứa chung mùng mới lạ ?
Có lắm lúc anh tưởng em là má
Cạo gió xức dầu mỗi lúc anh say
Có khi anh tưởng em là chị hai
Quyết liệt bênh anh khi nghe người ta nói xấu
Và cuối cùng em là người yêu dấu
Cho anh hôn ở bất cứ chỗ nào…

[*] Thơ Hàn Mạc Tử

 

Mưa đêm Sàigòn

Sàigòn – mưa đêm nay
Ta đứng bên hiên đời
Hình như trong hơi gió
Tiếng hát nào xa xôi

Sàigòn mưa vội vã
Cuốn bóng em trên đường
Cuốn hồn ta mệt lả
Theo chân người mình thương

Sàigòn mưa tầm tã
Ướt sũng đời lãng du
Ướt chút đời mê đắm
Ướt chút tình thiên thu

Sàigòn- mưa nghiệt ngã
Đưa người về xa xăm
Vội vàng và xa lạ
Lạnh lùng và hờn căm

Sàigòn mưa đêm nay
Có tiếng sét bên thềm
Em ra về ngoài ngõ
Mình ta và mưa đêm..

 

Tình buồn mênh mang..

Chiều nay bên dốc xưa
Nhớ dáng em thẹn thùa
Ta như là cánh vạc
Bay ngoài trời thu mưa

Một chiều bên cổ am
Ta bỗng thấy nhớ nàng
Tình yêu như một cõi
Có mây buồn mênh mang

Một chiều bên suối mơ
Dưới mưa ta vẫn chờ
Em bay hoài mộng mị
Ta suốt đời làm thơ ?

Đâu phải là mùa đông
Mà lòng ta lạnh mãi
Đâu phải là mùa đông
Sao hồn sầu tê tái ?

Em đâu rồi ? Xa xăm !
Góc phố đêm âm thầm
Rơi rơi từng nỗi nhớ
Xuống chút tình trăm năm..

 

Đêm một mình

Phố buồn đã ngủ yên
Ta lang thang một mình
Chiếc bóng nào soi nghiêng
Gót chân về vô biên

Em bây giờ phương xa
Vui trong đêm nhạt nhòa
Nơi xứ người kiêu sa
Hay ngậm ngùi như ta

Em bây giờ phiêu du
Với trái tim ngục tù
Trải lòng trên băng giá
Cho thắm tình thiên thu

Phố phường đã ngủ say
Ta ru ta miệt mài
Mùi hương nào đâu đây
Có còn ai còn ai ?

Nỗi buồn nào sâu hơn
Gót chân như giận hờn
Chiếc bóng mình quá thấp
Lồng lộng với cô đơn

Có còn chăng mình tôi
Đi băng qua cuộc đời
Một mình một mình thôi
Một mình một mình thôi..

Hồ Chí Bửu
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.